Bài viết

CÂU CHUYỆN NHỎ - VŨ XUÂN THANH

Đà Nẵng13/05/2026VŨ XUÂN THANH (ĐH DD 11D - TRƯỜNG ĐẠI HỌC KỸ THUẬT Y - DƯỢC ĐÀ NẴNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta vẫn gọi đó là hoa lửa. Nhưng với An, “hoa lửa” không chỉ là những vệt sáng trên bầu trời— mà là những ký ức không bao giờ nguội. An sống ở một thị trấn nhỏ nằm giữa những dãy đồi thấp. Nơi đó, chiến tranh không đến ồ ạt như những vùng khác, nhưng nó vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách—trong ánh mắt người lớn, trong những bữa cơm thiếu thốn, và trong những đêm mà bầu trời bỗng sáng lên bất thường. An không sợ “hoa lửa”. Không phải vì cậu gan dạ, mà vì cậu đã quen. Mỗi lần bầu trời lóe sáng, người trong nhà lại vội vàng đóng cửa, kéo rèm, tắt đèn. Nhưng An thì khác—cậu luôn tìm một khe hở nhỏ để nhìn ra ngoài. Có lần, bà nội bắt gặp. “Nhìn làm gì? Nguy hiểm lắm!” bà quát. An chỉ khẽ đáp: “Cháu muốn biết nó trông như thế nào.” Bà nội im lặng rất lâu, rồi thở dài: “Có những thứ… biết rồi chỉ thấy buồn thêm thôi.” --- Một ngày nọ, thị trấn có một người lính trở về. Ông tên là Hùng. Người ta nói ông đã đi qua rất nhiều nơi, chứng kiến rất nhiều trận chiến. Nhưng khi trở về, ông không kể gì cả. Ông mở một quán sửa đồng hồ nhỏ ở góc chợ, ngày ngày ngồi lặng lẽ với những chiếc kim quay đều đặn. An thường ghé qua. Không phải để sửa đồng hồ—cậu chỉ thích nghe tiếng “tích tắc” đều đặn trong tiệm. Nó khiến cậu cảm thấy mọi thứ… bình thường, ít nhất là trong chốc lát. Một lần, An hỏi: “Chú có sợ hoa lửa không?” Ông Hùng dừng tay, nhìn cậu một lúc rồi hỏi lại: “Cậu nghĩ sao?” An ngập ngừng: “Cháu thấy… nó vừa đẹp vừa đáng sợ.” Ông Hùng khẽ gật đầu: “Vậy là cậu hiểu rồi đấy.” --- Từ đó, An hay ngồi trong tiệm lâu hơn. Ông Hùng bắt đầu kể—không phải về chiến tranh, mà về thời gian. “Đồng hồ không quan tâm chuyện gì xảy ra,” ông nói, vừa chỉnh lại một chiếc kim nhỏ xíu. “Dù ngoài kia có hỗn loạn thế nào, nó vẫn cứ chạy.” “Nhưng con người thì không,” An nói. “Đúng,” ông cười nhẹ. “Con người thì nhớ.” --- Một đêm nọ, “hoa lửa” lại nở. Nhưng lần này, An không đứng một mình. Cậu chạy đến tiệm đồng hồ. Cửa vẫn mở, ánh đèn vàng hắt ra ngoài. Ông Hùng đang ngồi đó, như mọi khi. “Chú không đóng cửa à?” An hỏi. Ông lắc đầu: “Đã có lúc chú chạy trốn đủ rồi.” Hai người ngồi cạnh nhau, nhìn qua khung cửa nhỏ. Bầu trời sáng rực, từng đợt ánh sáng chồng lên nhau, như thể ai đó đang vẽ lên đêm tối bằng lửa. “Ngày xưa,” ông Hùng nói chậm rãi, “chú cũng từng nghĩ giống cháu—rằng nó đẹp.” “Giờ thì sao?” Ông im lặng một lúc lâu. “Giờ chú nghĩ… cái đẹp đó không dành cho con người.” --- Tiếng nổ dần thưa hơn. Bầu trời trở lại tối đen như cũ. An vẫn ngồi đó, không nói gì. “Cháu vẫn muốn nhìn nó,” cậu nói nhỏ. Ông Hùng gật đầu: “Nhìn đi. Nhưng đừng quên—cái đẹp thật sự không phải là thứ khiến người ta sợ hãi.” --- Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, thị trấn thay đổi. Không còn những đêm sáng rực bất thường. Không còn những tiếng nổ khiến lòng người chùng xuống. Tiệm đồng hồ của ông Hùng vẫn ở đó, nhưng ông thì không còn nữa. An lớn lên, rời thị trấn, mang theo những ký ức của mình. Một lần, trong một lễ hội lớn, cậu đứng giữa đám đông, nhìn pháo hoa nổ rực rỡ trên bầu trời. Mọi người xung quanh cười nói, reo hò. An cũng ngước lên. Ánh sáng vẫn vậy—đẹp, rực rỡ, chói lòa. Nhưng lần này, cậu không thấy sợ. Cũng không thấy buồn. Chỉ thấy… yên tĩnh. Cậu chợt hiểu ra điều mà ông Hùng từng nói: Không phải mọi “hoa lửa” đều giống nhau. Có những “hoa lửa” sinh ra để hủy diệt. Nhưng cũng có những “hoa lửa” được tạo ra để ăn mừng. Và điều khác biệt… không nằm ở ánh sáng, mà nằm ở ý nghĩa con người đặt vào nó. An khẽ mỉm cười. Lần đầu tiên, cậu nhìn “hoa lửa” mà không mang theo nỗi sợ. Chỉ còn lại một suy nghĩ đơn giản: Cuối cùng, bầu trời cũng đã trở lại là bầu trời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn