Câu chuyện: Những Bông Hoa Trên Ngã Ba Đồng Lộc
Mùa hè năm 1971, trên vùng đất Ngã ba Đồng Lộc, nắng như đổ lửa xuống những triền đồi đỏ quạch. Bom đạn ngày đêm xới tung mặt đất, biến con đường nhỏ thành nơi thử thách ý chí của biết bao người trẻ tuổi. Nhưng chính ở nơi tưởng như chỉ có khói bụi và mất mát ấy, những bông hoa đẹp nhất của tuổi trẻ đã âm thầm nở rộ.
Mai là cô thanh niên xung phong mới mười chín tuổi. Cô rời quê ở Thái Bình với chiếc ba lô vải bạc màu và cuốn nhật ký nhỏ luôn mang bên mình. Trong đó, Mai thường viết về mẹ, về cánh đồng lúa chín và về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở thành cô giáo.
Công việc của Mai là cùng đồng đội san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm. Ban ngày, bom nổ rung trời. Ban đêm, dưới ánh trăng nhạt và tiếng ve ran, các cô gái lại cười đùa, vá áo cho nhau và hát những bài ca về ngày chiến thắng.
Trong đội có Lâm, một chiến sĩ lái xe quê ở Huế. Mỗi lần dừng chân, Lâm thường kể cho Mai nghe về sông Hương và những đêm trăng yên ả trên cầu Trường Tiền. Mai lắng nghe, đôi mắt ánh lên niềm tin rằng rồi một ngày đất nước sẽ thanh bình để họ có thể cùng nhau đi qua những miền đất chỉ từng tồn tại trong lời kể.
Một chiều tháng Bảy, sau nhiều giờ đánh phá, con đường bị cắt đứt hoàn toàn. Đơn vị nhận lệnh phải khôi phục trước khi trời sáng để đoàn xe chở hàng kịp vượt qua. Mai và đồng đội lao vào công việc. Những nhát cuốc dồn dập, tiếng gọi nhau vang lên giữa bụi đất mù mịt.
Khi con đường gần hoàn thành, một đợt bom bất ngờ trút xuống. Mặt đất rung chuyển như muốn nuốt chửng tất cả.
Sáng hôm sau, đoàn xe vẫn lăn bánh về


