Câu chuyện những cọc gỗ được cắm dưới lòng sông.
Trong những tư liệu tôi sưu tầm về trận Bạch Đằng năm 1288, câu chuyện về những cọc gỗ được cắm dưới lòng sông luôn khiến tôi đặc biệt tò mò và khâm phục.
Trong những tư liệu tôi sưu tầm về trận Bạch Đằng năm 1288, câu chuyện về những cọc gỗ được cắm dưới lòng sông luôn khiến tôi đặc biệt tò mò và khâm phục.
Theo sử liệu, Trần Hưng Đạo đã cho quân chuẩn bị những thân gỗ lớn, vót nhọn và cắm xuống lòng sông Bạch Đằng. Những chiếc cọc được bố trí thành một trận địa hiểm hóc, lợi dụng đặc điểm thủy triều lên xuống của dòng sông. Khi nước dâng, cọc bị che khuất dưới mặt nước nên rất khó phát hiện.
Khi đọc lại những trang sử cũ, tôi có thể hình dung cảnh quân lính âm thầm chuẩn bị trận địa. Công việc chắc hẳn rất nặng nhọc và đòi hỏi sự bí mật cao. Từng chiếc cọc được đưa xuống lòng sông, tạo thành một chiếc “bẫy” khổng lồ chờ quân địch lọt vào.
Điều khiến tôi khâm phục nhất là cách Trần Hưng Đạo kết hợp địa hình sông nước với thủy triều. Khi quân Nguyên tiến vào lúc nước lên, chúng khó nhận ra những chiếc cọc đang nằm dưới lòng sông. Nhưng khi nước rút, các cọc nhọn dần hiện ra, khiến thuyền chiến của quân Nguyên bị mắc kẹt, va vào cọc và không thể dễ dàng thoát ra.
Là một người sưu tầm lịch sử, tôi cảm nhận rằng những chiếc cọc gỗ ấy tuy thô sơ nhưng lại chứa đựng trí tuệ và sự sáng tạo của quân dân Đại Việt. Chúng không chỉ là những khúc gỗ dưới lòng sông, mà còn là một phần của thế trận Bạch Đằng lừng lẫy, góp phần làm nên chiến thắng trước quân Nguyên – Mông.



