Bài viết

Câu chuyện: Những đêm không ngủ của bác sĩ Trâm - NDC

“Đêm nay lại mổ. Không có thuốc tê. Chỉ có dao, kéo và ánh đèn dầu leo lét…” Thương binh được khiêng vào trong tình trạng nguy kịch. Bom vừa dội xuống gần đó, đất vẫn còn rung. Ngoài kia, tiếng máy bay vẫn gầm rú. Chị kể lại rằng có những ca mổ phải làm bằng tay run vì đói và mệt, nhưng vẫn không được phép dừng lại. Có lúc, bệnh nhân cắn chặt một mảnh gỗ để chịu đau, còn chị thì cố kìm nước mắt để tiếp tục. “Nếu mình yếu lòng, họ sẽ mất đi cơ hội sống.” Có một lần, chị chăm sóc một chiến sĩ

Hà Tĩnh10/04/2026Phan Tuấn Anh (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đêm nay lại mổ. Không có thuốc tê. Chỉ có dao, kéo và ánh đèn dầu leo lét…”

Thương binh được khiêng vào trong tình trạng nguy kịch. Bom vừa dội xuống gần đó, đất vẫn còn rung. Ngoài kia, tiếng máy bay vẫn gầm rú.

Chị kể lại rằng có những ca mổ phải làm bằng tay run vì đói và mệt, nhưng vẫn không được phép dừng lại. Có lúc, bệnh nhân cắn chặt một mảnh gỗ để chịu đau, còn chị thì cố kìm nước mắt để tiếp tục.

“Nếu mình yếu lòng, họ sẽ mất đi cơ hội sống.”

Có một lần, chị chăm sóc một chiến sĩ bị thương rất nặng. Anh biết mình khó qua khỏi, nhưng vẫn cố nắm tay chị và nói:

“Bác sĩ đừng buồn… chỉ cần đất nước mình còn, là được.”

Đêm đó, chị không ngủ. Trong nhật ký, chị viết:

“Chiến tranh cướp đi quá nhiều. Nhưng cũng làm sáng lên những điều đẹp nhất của con người.”

Điều còn lại Những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm không chỉ kể về đau thương, mà còn cho thấy:

Lòng dũng cảm phi thường

Tình người trong hoàn cảnh khắc nghiệt

Niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình

Chị đã hy sinh năm 1970, nhưng cuốn nhật ký được giữ lại và sau này trở thành biểu tượng về một thế hệ sống và chiến đấu trong “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn