CÂU CHUYỆN: NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
“Có một thế hệ đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang trong tim niềm tin son sắt với Đảng, với Tổ quốc, với nhân dân. Họ đã đi qua những năm tháng gian khổ nhất, ác liệt nhất – với ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến không gì lay chuyển. Trong dòng chảy của lịch sử hào hùng ấy, lực lượng Thanh niên xung phong đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam – dám nghĩ, dám làm, dám hi sinh. Hôm nay, chúng tôi xin mời quý vị cùng lắng nghe câu chuyện của cụ Nguyễn Thị Ba, một cựu TNXP Trườ

Ngôi nhà nhỏ của cụ Lê Thị Lan, nay đã ngoài bảy mươi tuổi, nằm yên bình bên con đường bê tông nhỏ. Mỗi buổi chiều, cụ vẫn thường ngồi bên hiên nhà, nhâm nhi tách trà nóng và ngắm nhìn đám cháu nhỏ nô đùa. Nhưng trong ánh mắt hiền hậu ấy, thỉnh thoảng lại ánh lên nỗi niềm của một thời tuổi trẻ – một thời mà cụ gọi là “những năm tháng không quên”.
Cụ kể, năm ấy cụ mới mười bốn tuổi. Đó là năm 1966 – khi tiếng bom rền vang khắp miền, chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Nghe loa xã kêu gọi thanh niên lên đường vào lực lượng Thanh niên xung phong, cô gái nhỏ Lê Thị Lan đã mạnh dạn xin đi. “Cha mẹ tôi lo lắm, nhưng tôi nói: ‘Con đi vì đất nước, vì các anh ngoài chiến trường’. Nói rồi cứ thế mà đi thôi, chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ biết là Tổ quốc cần mình.”
Những ngày đầu trong đơn vị TNXP, cụ cùng đồng đội hành quân theo tiếng hát, mở đường cho xe qua, tải đạn, tải gạo. Bom rơi, đất nổ, nhưng không ai chùn bước. “Ban ngày nấp trong rừng, đêm đến chúng tôi gùi hàng. Có đêm mưa rừng tầm tã, áo quần ướt sũng, chân phồng rộp, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng.” – cụ nhớ lại.
Trong những năm tháng ấy, cụ đã chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh. Nhưng giữa bom đạn khốc liệt, những người thanh niên xung phong vẫn nuôi dưỡng niềm tin và tình đồng đội. Họ san sẻ với nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, từng tấm chăn mỏng giữa rừng. “Lúc đó đói khổ lắm, nhưng chẳng ai than. Chúng tôi vẫn hát, vẫn cười. Cái tình đồng đội ấy ấm lắm, chẳng bao giờ quên được.”
Khi hòa bình lập lại, cụ trở về quê hương. Mái tóc đã cháy nắng, làn da sạm đen vì khói bom, nhưng trong lòng tràn đầy niềm hạnh phúc: đất nước đã độc lập, nhân dân đã được sống trong yên bình. Cụ lập gia đình, ở nhà buôn bán nhỏ, rồi dành trọn cuộc đời cho quê hương, cho con cháu.
Giờ đây, mỗi khi nghe các cháu nhỏ hát bài “Cô gái mở đường” , cụ lại bồi hồi xúc động. Dù gian khổ, tôi không hối tiếc, vì được góp một phần nhỏ bé cho đất nước hôm nay.”
Cụ nhẹ nhàng dặn dò:
“Thế hệ trẻ bây giờ may mắn hơn chúng tôi nhiều. Các cháu được học, được sống trong hòa bình – đó là điều thiêng liêng mà chúng tôi đánh đổi bằng máu và nước mắt. Hãy sống cho xứng đáng, sống tử tế, làm điều tốt cho quê hương, đất nước.”
Câu chuyện của cụ Lê Thị Lan – một người Thanh niên xung phong năm xưa – không chỉ là ký ức riêng, mà còn là bản hùng ca về lòng yêu nước, ý chí và tinh thần cống hiến của cả một thế hệ.
Họ đã đi qua chiến tranh với trái tim trong sáng và niềm tin son sắt – để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, tự do và hạnh phúc.



