Câu chuyện: “Những ngôi sao xa xôi” – ký ức một nữ thanh niên xung phong NĐC
Một trích đoạn kể về cuộc sống của các nữ thanh niên xung phong: “Ban ngày, chúng tôi hầm đường, lấp bom, tránh máy bay. Ban đêm, mới được ngủ chập chờn vài tiếng. Tôi nhớ thằng bạn cùng đơn vị, mắt luôn sáng, dù tay chân rướm máu. Nó cười với tôi: ‘Cứ tưởng đi bộ thôi mà hóa ra đi cả đời…’ Bom đạn quanh chúng tôi, nhưng giữa rừng, có những khoảnh khắc yên bình. Những ngôi sao trên trời… xa xôi nhưng khiến chúng tôi thấy bình yên. Chiến tranh là lửa, là khói. Nhưng chúng tôi vẫn giữ được tuổ
Một trích đoạn kể về cuộc sống của các nữ thanh niên xung phong:
“Ban ngày, chúng tôi hầm đường, lấp bom, tránh máy bay. Ban đêm, mới được ngủ chập chờn vài tiếng.
Tôi nhớ thằng bạn cùng đơn vị, mắt luôn sáng, dù tay chân rướm máu. Nó cười với tôi:
‘Cứ tưởng đi bộ thôi mà hóa ra đi cả đời…’
Bom đạn quanh chúng tôi, nhưng giữa rừng, có những khoảnh khắc yên bình. Những ngôi sao trên trời… xa xôi nhưng khiến chúng tôi thấy bình yên.
Chiến tranh là lửa, là khói. Nhưng chúng tôi vẫn giữ được tuổi trẻ, tình bạn và ước mơ.”



