Câu chuyện nơi chiến trường của ông ngoại
Trong gia đình, em kính trọng và yêu thương nhất là ông ngoại.Tuy ông đã mất trước khi em sinh ra, nhưng những câu chuyện ông từng kể cho bà ngoại và các bác,các cậu nghe về hành trình ông tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước . Mỗi khi gia đình sum họp, đặc biệt là dịp 30/4, bà ngoại lại kể cho chúng em nghe về những năm tháng hào hùng, gian khổ tại chiến trường miền Đông Nam Bộ mà ông ngoại đã từng trải qua .Với tuổi trẻ xung phong ,Bà từng kể rằng, năm 1968, khi ấy ông mới 25 tuổi, thì nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Không chút do dự, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, cùng đồng đội “hành quân trên dọc Trường Sơn đi cứu nước". Ông được giao nhiệm vụ vào đơn vị bộ binh và trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị - nơi được xem như "túi bom" của địch.Những ngày tháng lửa đạn ấy.Ký ức kinh khủng nhất với ông là những ngày mưa bom bão đạn ở Thành cổ. Ông kể với mọi người: "Đồng đội của ông hy sinh tại đất Thành cổ -Quảng Trị nhiều lắm”. Ông từng nhiều lần bị bom nổ gần sát người,may là né kịp nhưng những lần đó lại là ký ức không bao giờ ông quên .Ông kể về những đêm hành quân xuyên rừng, đói không có cơm, khát không dám uống nước sông suối vì sợ dính chất độc da cam từ quân địch thả xuống. Nhưng trong gian khổ ấy , tình đồng chí, đồng đội lại cao đẹp hơn bao giờ hết, họ nhường nhau từng nắm cơm khô, từng ngụm nước mà không tranh dành hay cãi vã nửa lời.Bà kể với chúng em rằng Ông từng giữ một kỷ vật rất quý, đó là chiếc bình bi-đông bằng nhôm đựng nước cũ kỹ, móp méo và chiếc mũ cối đã theo ông đi khắp chiến trường. Ông bảo, chiếc bình là người bạn thân thiết, cùng ông chia sẻ những giọt nước hiếm hoi nơi chiến trường ,còn chiếc mũ cối là vật mà người lính nào cũng có,nó đặc biệt khi cũng là vật theo ông đi khắp chiến trường giúp che mưa,che nắng và cũng là vật để cải trang hành quân giữa núi rừng để tránh quân địch .Ông trở về sau chiến tranh với một vết sẹo dài trên người,tuy vậy nhưng ông là một người lính luôn lạc quan và vui vẻ với vết sẹo được đánh dấu đầy tự hào nơi bom đạn loạn lạc.Ngoài ra, theo lời từ bà ngoại kể thì sau khi ông trở về có rất nhiều huy chương và bằng khen từ đất nước. Bà ngoại em cũng là người hậu phương vững chắc đợi ông ngoại 7 năm và sau đó hai ông bà cưới nhau và sống cuộc đời bình dị, nuôi dạy con cháu thành người.Tuy ông ngoại mất trước khi em sinh ra nhưng những câu chuyện của ông được bà ngoại kể lại khiến em vô cùng xúc động và tự hào . Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với những hy sinh của ông và thế hệ cha anh đi trước.


