Câu chuyện: “Nụ cười giữa khói lửa”
Vũ Thị Liên sinh tại Nam Định. Cô lớn lên trong một gia đình nông dân. Chiến tranh ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của cô. Liên tham gia thanh niên xung phong. Cô làm nhiệm vụ mở đường. Công việc của cô rất vất vả. Liên luôn vui vẻ và lạc quan. Đồng đội yêu quý cô. Cô dũng cảm trong mọi hoàn cảnh. Liên hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Vũ Thị Liên là một cô gái luôn mang theo nụ cười. Cô làm việc trên tuyến đường đầy bom đạn. Mỗi ngày cô cùng đồng đội san lấp hố bom. Công việc lặp đi lặp lại nhưng không hề đơn giản. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào. Nhưng Liên không bao giờ sợ hãi. Cô thường hát khi làm việc. Tiếng hát của cô làm mọi người cảm thấy nhẹ lòng. Một lần, trời nắng gắt kéo dài. Nhiều người mệt mỏi. Liên vẫn động viên mọi người cố gắng. Cô chia sẻ nước uống của mình cho đồng đội. Hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Một ngày khác, máy bay địch xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên. Mọi người chạy tìm nơi trú ẩn. Liên giúp một người bị ngã đứng dậy. Cô dìu họ vào nơi an toàn. Khi mọi người đã vào hầm, cô quay lại. Cô kiểm tra xem còn ai ở ngoài không. Lúc đó, bom bắt đầu rơi xuống. Một tiếng nổ lớn vang lên. Khi đồng đội bước ra, họ không thấy Liên. Họ chạy đi tìm cô trong hoảng loạn. Cuối cùng, họ tìm thấy cô dưới lớp đất đá. Nụ cười của cô như vẫn còn đó. Mọi người không cầm được nước mắt. Công việc vẫn phải tiếp tục. Nhưng ai cũng nhớ đến Liên. Nụ cười của cô trở thành động lực. Nó giúp mọi người vượt qua khó khăn. Liên sống mãi trong lòng đồng đội.



