CÂU CHUYỆN: "NỮ KIỆT" QUÂN Y CHIẾN TRƯỜNG BÌNH TRỊ THIÊN
Chiến trường Bình Trị Thiên những năm 1952 vô cùng khốc liệt bởi những trận càn quét tiêu diệt của thực dân Pháp kết hợp với khí hậu khắc nghiệt "nắng bụi mưa bùn" và bệnh sốt rét ác tính hoành hành. Chị Phan Thị Minh Nguyệt, khi ấy là một nữ hộ lý kiêm y tá mới 18 tuổi của Trung đoàn 95, đã cùng trạm phẫu thuật lưu động bám sát các mũi tiến công của bộ đội để cứu chữa thương binh ngay tại trận địa.
Chiến trường Bình Trị Thiên những năm 1952 vô cùng khốc liệt bởi những trận càn quét tiêu diệt của thực dân Pháp kết hợp với khí hậu khắc nghiệt "nắng bụi mưa bùn" và bệnh sốt rét ác tính hoành hành. Chị Phan Thị Minh Nguyệt, khi ấy là một nữ hộ lý kiêm y tá mới 18 tuổi của Trung đoàn 95, đã cùng trạm phẫu thuật lưu động bám sát các mũi tiến công của bộ đội để cứu chữa thương binh ngay tại trận địa.
Trong chiến dịch hè thu 1953, trạm phẫu tiền phương của chị Nguyệt đặt trong một hang đá nhỏ bên dòng sông Ô Lâu thì bị pháo binh địch phát hiện và bắn phá dữ dội. Cửa hang bị sập một phần, đất đá rơi xuống mù mịt, khói pháo khét lẹt. Lúc này trên bàn mổ tre, một chiến sĩ trẻ đang bị thương nặng ở lồng ngực, máu chảy không ngừng. Bác sĩ chính bị mảnh pháo văng trúng tay không thể tiếp tục phẫu thuật. Trong tình thế ngặt nghèo, chị Nguyệt đã tình nguyện thay thế vị trí gắp mảnh đạn dưới sự hướng dẫn bằng lời nói của người bác sĩ thương binh.
Dưới ánh đèn bão tù mù và tiếng nổ rung chuyển cả vách hang, đôi bàn tay của cô gái Huế vốn thanh mảnh bỗng trở nên vô cùng rắn rỏi và chính xác. Chị bình tĩnh thực hiện từng mũi khâu, từng thao tác kẹp mạch máu cứu sống người đồng đội trong gang tấc. Không dừng lại ở đó, khi lệnh rút quân ban xuống, một mình chị Nguyệt đã cõng trên lưng ba chiến sĩ thương binh nặng vượt qua bãi sình lầy đẫm máu dưới làn mưa đạn của giặc để về tuyến sau an toàn. Sự quả cảm của chị đã thắp sáng ngọn lửa tin yêu và hy vọng cho biết bao người lính trẻ nơi chiến trường rực lửa miền Trung.



