Câu chuyện ở Cửa Tùng: Người gác biển trong đêm tối
Những năm chiến tranh ác liệt, vùng biển Cửa Tùng không còn yên bình như thuở trước. Ban ngày, tàu thuyền thưa thớt vì lo ngại pháo kích từ ngoài khơi. Ban đêm, biển tối đen, chỉ còn tiếng sóng vỗ và những ánh đèn tín hiệu chớp tắt. Ông Hồ Văn Bảy là dân quân biển của xã. Trước chiến tranh, ông sống bằng nghề chài lưới. Khi chiến sự lan rộng, ông được giao nhiệm vụ quan sát biển, phát hiện tàu lạ và dẫn đường cho những chuyến thuyền tiếp tế bí mật cập bến an toàn.
Những năm chiến tranh ác liệt, vùng biển Cửa Tùng không còn yên bình như thuở trước. Ban ngày, tàu thuyền thưa thớt vì lo ngại pháo kích từ ngoài khơi. Ban đêm, biển tối đen, chỉ còn tiếng sóng vỗ và những ánh đèn tín hiệu chớp tắt. Ông Hồ Văn Bảy là dân quân biển của xã. Trước chiến tranh, ông sống bằng nghề chài lưới. Khi chiến sự lan rộng, ông được giao nhiệm vụ quan sát biển, phát hiện tàu lạ và dẫn đường cho những chuyến thuyền tiếp tế bí mật cập bến an toàn. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng đầy hiểm nguy. Ông cùng tổ dân quân dựng chòi quan sát trên doi cát cao. Mỗi khi phát hiện ánh đèn lạ ngoài khơi, họ phải nhanh chóng xác định tín hiệu, phân biệt đâu là tàu bạn, đâu là nguy cơ. Có đêm mưa lớn, gió quất cát vào mặt rát buốt, ông vẫn kiên trì bám chòi canh. Một lần, trong đêm không trăng, một chiếc thuyền tiếp tế nhỏ gặp sóng to và mất phương hướng. Ông Bảy dùng đèn bão che kín ánh sáng, chỉ mở hé từng nhịp để làm ám hiệu. Nhờ tín hiệu ấy, con thuyền tìm được lối vào cửa lạch an toàn. Người dân kể rằng, có những ngày biển động dữ dội, nhưng ánh đèn nhỏ từ chòi gác vẫn kiên nhẫn lập lòe. Ánh sáng ấy không chỉ dẫn đường cho tàu thuyền mà còn là lời khẳng định: làng biển vẫn đứng vững. Sau ngày hòa bình, Cửa Tùng trở lại là bãi biển hiền hòa, đón khách thập phương. Chòi canh không còn, nhưng mỗi khi nhìn ra khơi xa, ông Bảy vẫn nhớ những đêm gió lộng, khi một ngọn đèn nhỏ giữa biển tối có thể quyết định sự an toàn của cả một con thuyền. Câu chuyện người gác biển ở Cửa Tùng cho thấy, giữa thời hoa lửa, có những “người lính” không mang quân phục, nhưng vẫn canh giữ từng tấc biển quê hương bằng lòng dũng cảm và trách nhiệm thầm lặng.



