Câu chuyện ở “đồn giao tế Đức Ninh”
Trong ký ức của người dân Đồng Hới, khu vực xã Đức Ninh từng là một vị trí quan trọng trong hệ thống phòng thủ và giao liên thời chiến tranh chống Mỹ. Tại đây, “đồn giao tế Đức Ninh” là một điểm liên lạc, tiếp nhận và phân phối thông tin, đồng thời hỗ trợ hậu cần cho các tuyến vận chuyển qua khu vực Sông Nhật Lệ. Gắn liền với địa danh ấy là câu chuyện của ông Trần Văn Minh, sinh năm 1946, một nhân chứng lịch sử từng trực tiếp tham gia công tác giao liên và chiến đấu bảo vệ địa bàn.
Ông Minh sinh ra trong một gia đình nông dân ở Đức Ninh. Năm 1964, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong kiêm giao liên của xã. Sau đó, ông được phân công về đồn giao tế Đức Ninh, nơi đảm nhiệm việc tiếp nhận công văn, dẫn đường cho cán bộ, vận chuyển tài liệu và phối hợp bảo vệ an toàn khu vực.
Theo lời ông kể, thời điểm đó, Đức Ninh nằm trong vùng bị đánh phá liên tục. Địch thường xuyên ném bom vào các tuyến đường, bến sông và khu dân cư nhằm phá vỡ hệ thống liên lạc. Đồn giao tế vì vậy luôn phải duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Ban ngày hạn chế hoạt động, ban đêm mới tiến hành các nhiệm vụ giao liên và vận chuyển.
Công việc của ông Minh chủ yếu là dẫn đường qua các tuyến an toàn, chuyển công văn giữa các đơn vị và hỗ trợ sơ tán người dân khi có báo động. Có những đêm, ông phải băng qua các đoạn đường bị bom cày xới, chỉ dựa vào trí nhớ và ánh sáng yếu ớt để hoàn thành nhiệm vụ. Đường sá nhiều đoạn bị chia cắt, việc đi lại vô cùng nguy hiểm.
Một kỷ niệm mà ông không thể quên là vào năm 1971, khi đang làm nhiệm vụ giao liên từ đồn Đức Ninh ra khu vực bờ sông Nhật Lệ, ông gặp một trận bom bất ngờ. Tiếng nổ vang lên liên tục, đất đá văng tung tóe. Ông phải nằm xuống hố bom để tránh mảnh đạn, sau đó tiếp tục di chuyển khi tiếng nổ tạm lắng. Dù nguy hiểm, ông vẫn hoàn thành nhiệm vụ chuyển tài liệu đúng thời gian quy định.
Không chỉ làm nhiệm vụ giao liên, ông Minh còn tham gia cùng dân quân xã khắc phục hậu quả sau mỗi trận đánh. Có những đoạn đường bị phá hủy hoàn toàn, ông cùng đồng đội phải dùng cuốc, xẻng và tay không để san lấp, đảm bảo giao thông thông suốt. Công việc diễn ra trong điều kiện thiếu thốn, nhưng tinh thần trách nhiệm luôn được đặt lên hàng đầu.
Cuộc sống tại đồn giao tế Đức Ninh thời đó vô cùng gian khổ. Lương thực thiếu, chủ yếu là cơm độn sắn, khoai. Nước uống phải lấy từ giếng tạm hoặc sông, luôn trong tình trạng tiết kiệm. Tuy vậy, giữa bom đạn, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất giúp họ vượt qua mọi khó khăn.
Sau năm 1975, ông Minh tiếp tục sinh sống và lao động tại quê hương Đức Ninh. Ông tham gia nhiều công việc địa phương, góp phần khôi phục đời sống sau chiến tranh. Dù không có danh hiệu lớn, ông vẫn được người dân trong vùng xem như một nhân chứng lịch sử tiêu biểu của thời kỳ chiến đấu.



