Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện ở Đồng Hới: Người giữ bệnh xá giữa mưa bom

Những năm 1965–1972, thị xã Đồng Hới gần như bị san phẳng bởi bom đạn. Bệnh viện, trường học, nhà dân đều trở thành mục tiêu đánh phá. Trong hoàn cảnh ấy, có một bệnh xá dã chiến được dựng lên dưới những rặng phi lao ven biển – nơi y tá Nguyễn Thị Thanh và đồng đội ngày đêm giành giật sự sống cho thương binh.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1965–1972, thị xã Đồng Hới gần như bị san phẳng bởi bom đạn. Bệnh viện, trường học, nhà dân đều trở thành mục tiêu đánh phá. Trong hoàn cảnh ấy, có một bệnh xá dã chiến được dựng lên dưới những rặng phi lao ven biển – nơi y tá Nguyễn Thị Thanh và đồng đội ngày đêm giành giật sự sống cho thương binh.

Thanh khi ấy mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp lớp y tá cấp tốc đã xung phong về tuyến lửa. Bệnh xá của chị là những căn hầm nửa chìm nửa nổi, mái lợp gỗ và bao cát. Dụng cụ y tế thiếu thốn, thuốc men khan hiếm, ánh sáng chỉ là ngọn đèn dầu leo lét.

Mỗi khi còi báo động vang lên, thương binh được chuyển xuống hầm sâu hơn. Nhưng nhiều ca mổ khẩn cấp không thể chờ đợi. Có lần, giữa lúc bom rơi gần đó, đất đá rung chuyển, Thanh vẫn cùng bác sĩ giữ vững bàn tay để khâu vết thương cho một chiến sĩ bị mảnh pháo găm vào ngực. Mồ hôi hòa lẫn bụi đất, nhưng chị không dám rời vị trí.

Một đêm mưa lớn, nước tràn vào hầm bệnh xá. Thanh cùng đồng đội vừa tát nước, vừa che chắn cho những bệnh nhân nặng. Chị nhường phần cơm ít ỏi của mình cho một thương binh trẻ đang sốt cao. “Em phải khỏe để còn về lại đơn vị,” chị động viên.

Không ít lần, chị tiễn những người lính ra đi ngay trên bàn điều trị. Sau mỗi lần như vậy, chị lặng lẽ ghi tên họ vào cuốn sổ nhỏ, như một cách để không ai bị lãng quên.

Sau ngày hòa bình, bệnh xá dã chiến không còn, nhưng chị Thanh tiếp tục làm việc trong ngành y địa phương. Khi Đồng Hới hồi sinh, phố xá đông vui trở lại, chị vẫn giữ cuốn sổ cũ như một phần ký ức không thể tách rời.

Câu chuyện của người y tá nơi tuyến lửa Đồng Hới nhắc ta rằng chiến tranh không chỉ là tiếng súng ngoài mặt trận, mà còn là cuộc chiến âm thầm giành giật sự sống phía sau chiến hào. Giữa mưa bom, có những bàn tay dịu dàng đã trở thành điểm tựa, thắp lên hy vọng cho bao người lính trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn