Câu chuyện ở Gio Linh: Người thầy dạy học dưới hầm chữ A
Những năm chiến tranh ác liệt, vùng Gio Linh nằm sát giới tuyến nên thường xuyên hứng chịu bom pháo. Trường học bị đánh sập, lớp học phải chuyển xuống hầm chữ A đào sâu dưới lòng đất. Trong hoàn cảnh ấy, thầy giáo Nguyễn Đình An vẫn kiên trì giữ lớp, giữ chữ cho học trò.
Những năm chiến tranh ác liệt, vùng Gio Linh nằm sát giới tuyến nên thường xuyên hứng chịu bom pháo. Trường học bị đánh sập, lớp học phải chuyển xuống hầm chữ A đào sâu dưới lòng đất. Trong hoàn cảnh ấy, thầy giáo Nguyễn Đình An vẫn kiên trì giữ lớp, giữ chữ cho học trò. Thầy An khi đó mới ngoài ba mươi tuổi, từ vùng đồng bằng lên công tác. Bảng đen chỉ là tấm gỗ sơn lại, phấn viết phải tiết kiệm từng đoạn. Ánh sáng trong hầm mờ tối, nhiều khi phải tận dụng ánh sáng hắt qua cửa hầm vào buổi trưa. Mỗi khi còi báo động vang lên, thầy trò dừng bài, ngồi sát vào vách hầm. Đợi tiếng bom ngớt, thầy lại tiếp tục giảng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Có hôm đất đá rơi xuống từ mái hầm vì rung chấn, thầy vừa giảng vừa lấy tay che đầu cho học sinh nhỏ ngồi gần. Nhiều em học sinh là con em dân quân, bộ đội. Có em buổi sáng còn ngồi học, buổi chiều đã phải theo mẹ đi sơ tán. Thầy An giữ lại danh sách lớp cẩn thận, mong một ngày chiến tranh qua đi sẽ tìm lại đủ học trò của mình. Một lần, trường bị đánh trúng gần khu hầm học. May mắn không ai bị thương nặng, nhưng nhiều gia đình lo sợ, muốn cho con nghỉ học. Thầy An đến từng nhà, thuyết phục phụ huynh: “Bom có thể phá nhà, nhưng không thể phá tương lai nếu ta còn giữ chữ.” Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều học trò của thầy trở thành cán bộ, kỹ sư, bác sĩ. Mỗi dịp trở về quê, họ vẫn tìm thầy – người đã gieo hạt giống tri thức giữa thời hoa lửa. Câu chuyện về người thầy ở Gio Linh nhắc chúng ta rằng giữa khói lửa chiến tranh, việc giữ gìn con chữ cũng là một cuộc chiến bền bỉ. Chính những lớp học dưới hầm năm ấy đã nuôi dưỡng niềm tin và chuẩn bị hành trang cho một thế hệ bước vào thời bình.



