CÂU CHUYỆN Ở PÁC BÓ
BÙI VĂN CƯỜNG
Sau 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước, ngày 28 tháng 1 năm 1941, Bác Hồ đã trở về Tổ quốc. Nơi Bác chọn để gây dựng căn cứ địa cách mạng đầu tiên là hang Pác Bó, một hang núi nhỏ, ẩm ướt thuộc tỉnh Cao Bằng. Cuộc sống những ngày đầu ở Pác Bó vô cùng gian khổ, thiếu thốn. Bác và các đồng chí phải sống trong điều kiện hết sức đạm bạc. Nơi ở của Bác là một hang đá lạnh lẽo, mà Bác đã đặt cho một cái tên đầy lạc quan là "hang Cốc Bó". Bữa ăn hàng ngày thường chỉ có cháo bẹ ngô, măng rừng và rau dại. Bàn làm việc của Bác là một phiến đá bên bờ suối Lênin. Dù sống trong hoàn cảnh gian nan như vậy, nhưng tinh thần của Bác lại vô cùng lạc quan, phong thái ung dung, tự tại. Người vẫn miệt mài làm việc, dịch lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô ra tiếng Việt để làm tài liệu huấn luyện cán bộ, viết sách, soạn tài liệu, chuẩn bị cho hội nghị Trung ương lần thứ 8. Một đồng chí trẻ thấy Bác sống kham khổ quá, đã lo lắng thưa: "Thưa Bác, điều kiện ở đây gian khổ quá, liệu có ảnh hưởng đến sức khỏe của Bác không ạ?" Bác cười sảng khoái, chỉ ra dòng suối trong vắt trước hang và nói: "Gian khổ nhưng có hề gì. Được sống trên mảnh đất quê hương, được hít thở không khí của Tổ quốc, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi. Sống giữa cảnh non xanh nước biếc thế này, tinh thần lại càng sảng khoái, công việc càng hanh thông." Chính trong hoàn cảnh đó, Bác đã viết nên bài thơ "Tức cảnh Pác Bó" nổi tiếng với những vần thơ đầy thi vị và tinh thần lạc quan cách mạng: 36 "Sáng ra bờ suối, tối vào hang, Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng. Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng, Cuộc đời cách mạng thật là sang." Phong thái ung dung, tinh thần lạc quan và ý chí sắt đá của Bác giữa chốn núi rừng Pác Bó đã truyền một niềm tin mãnh liệt vào tương lai cho các đồng chí đi theo Người.



