Câu chuyện ở Phú Thọ – “Cô thợ dệt đứng giữa ngã ba lửa”
Phú Thọ vốn yên bình với nghề dệt vải, nhưng khi chiến tranh phá hoại lan tới, nhà máy dệt Văn Lung trở thành mục tiêu ném bom số một. Trong số những công nhân ở đó có một cô gái tên Hoàng Thị Loan, chỉ mới 20 tuổi, là thợ vận hành máy sợi.
Dù nhà máy bị đánh phá liên tục, Loan vẫn nhất quyết không rời tổ máy. Cô nói:
“Bom có thể đánh sập nhà máy, nhưng sợi không được đứt, vì đằng sau nó là áo quần cho bộ đội.”
Ngày 12/6/1966, nhà máy bị ném bom 3 lần liên tiếp. Lửa bốc cao đỏ rực trời. Công nhân tản ra trú ẩn, nhưng Loan lao vào cứu máy, cứu nguyên liệu. Cô ghì từng bao bông, từng cuộn sợi, đẩy chúng ra khỏi khu nhà đang cháy.
Trong lúc di chuyển cuộn sợi cuối cùng, một quả bom dội xuống gần đó. Loan bị sức ép hất văng. Nhưng khi đồng đội chạy đến, họ ngỡ ngàng khi thấy cô vẫn ôm trọn cuộn sợi trong tay, người đầy khói bụi nhưng ánh mắt vẫn sáng bừng.
Nhờ hành động của Loan, phân xưởng duy nhất còn giữ được nguyên liệu để tái sản xuất ngay sau đó. Nhà máy kịp hoàn thành hơn 80% chỉ tiêu cung ứng vải cho chiến trường miền Nam.
Loan trở thành biểu tượng của công nhân Tây Bắc thời chống Mỹ — khi cái nghề tưởng như rất đỗi bình thường lại trở thành tuyến đầu “giữ sợi – giữ áo – giữ lòng dân”.



