Câu chuyện ở Thái Bình – “Nam Hùng đứng lên trong đêm gió lạnh”
Ở Hưng Hà – Thái Bình có một thanh niên tên Phạm Văn Hùng, người dân quen gọi là Nam Hùng. Những năm 1965–1967, khi chiến tranh phá hoại lan đến miền Bắc, Hùng là người đi đầu trong phong trào đào hầm chữ A, xây hầm trú ẩn cho dân.
Một trận bom dữ dội xảy ra vào tháng 10/1966. Máy bay Mỹ đánh thẳng vào khu dân cư xã Hồng Minh. Hầm sập, nhiều người bị vùi lấp. Khi tiếng bom vừa ngớt, Hùng chạy đến hiện trường, không kịp mang gì ngoài đôi tay và một cái xẻng.
Anh đào hầm suốt 4 tiếng đồng hồ không nghỉ. Có lúc đất sụt, suýt đè lên người anh, nhưng anh vẫn lao vào. Đến lúc đào được lối vào, anh bò sâu vào trong, kéo từng người ra ngoài.
Tổng cộng hôm ấy, anh cứu được 15 người, trong đó có 3 trẻ nhỏ còn thở rất yếu.
Khi được hỏi sao không sợ chết, Hùng chỉ cười:
“Người làng mình mà không cứu nhau thì ai cứu.”
Nhiều năm trôi qua, người dân Thái Bình vẫn nhớ mãi hình ảnh cậu thanh niên gầy, áo rách, mặt đầy bùn đất — người đã thắp lên một ngọn lửa nhân nghĩa giữa những ngày đen tối nhất.


