Câu chuyện ở Vịnh Mốc: Người mẹ trong lòng đất
Những năm tháng ác liệt ở vùng biển Vịnh Mốc, bom đạn dội xuống không ngớt. Để bảo toàn lực lượng và cuộc sống của dân làng, người dân đã đào nên hệ thống Địa đạo Vịnh Mốc – một “làng ngầm” sâu trong lòng đất đỏ bazan. Trong địa đạo ấy có chị Nguyễn Thị Lành, khi vào hầm mới ngoài hai mươi tuổi và đang mang thai đứa con đầu lòng. Cuộc sống dưới lòng đất chật hẹp, thiếu ánh sáng, thiếu không khí. Mỗi gia đình chỉ có một khoang nhỏ vừa đủ đặt chiếc võng và vài vật dụng thiết yếu.
Những năm tháng ác liệt ở vùng biển Vịnh Mốc, bom đạn dội xuống không ngớt. Để bảo toàn lực lượng và cuộc sống của dân làng, người dân đã đào nên hệ thống Địa đạo Vịnh Mốc – một “làng ngầm” sâu trong lòng đất đỏ bazan. Trong địa đạo ấy có chị Nguyễn Thị Lành, khi vào hầm mới ngoài hai mươi tuổi và đang mang thai đứa con đầu lòng. Cuộc sống dưới lòng đất chật hẹp, thiếu ánh sáng, thiếu không khí. Mỗi gia đình chỉ có một khoang nhỏ vừa đủ đặt chiếc võng và vài vật dụng thiết yếu. Ban ngày, bom nổ rung chuyển mặt đất, từng mảng đất rơi lả tả từ trần hầm. Ban đêm, mọi người tranh thủ nấu ăn, vá áo, học chữ cho trẻ nhỏ. Dưới ánh đèn dầu leo lét, chị Lành thường ngồi khâu lại chiếc áo cũ cho chồng – một dân quân trực chiến trên mặt đất. Đến ngày sinh nở, chị được đưa vào một khoang hầm sâu hơn để tránh rung chấn. Không có phòng sinh, không có bác sĩ, chỉ có mấy bà mụ trong làng và chút nước đun sôi. Giữa tiếng bom vọng xa, tiếng khóc trẻ thơ vang lên trong lòng địa đạo – như một mầm sống bật lên giữa “hoa lửa”. Đứa trẻ ấy là một trong nhiều em bé sinh ra dưới lòng đất Vịnh Mốc. Người ta kể rằng có những năm, cả địa đạo đón hơn chục tiếng khóc chào đời. Mỗi tiếng khóc là một lời khẳng định: sự sống không khuất phục. Hòa bình lập lại, gia đình chị Lành trở về mặt đất, dựng lại ngôi nhà bên biển. Con trai chị lớn lên giữa bầu trời tự do, sau này trở thành giáo viên dạy sử ngay tại quê hương. Câu chuyện người mẹ ở Vịnh Mốc cho thấy, trong thời hoa lửa, không chỉ có chiến hào và trận tuyến, mà còn có những mái ấm thầm lặng dưới lòng đất. Ở đó, tình mẫu tử, tình làng nghĩa xóm đã giữ cho ngọn lửa sự sống không bao giờ tắt.



