Khác

Câu chuyện oanh liệt ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972

Trong ký ức của ông thì Thành cổ Quảng Trị năm 1972 thực sự là một chảo lửa, không lúc nào ngớt tiếng bom rơi, đạn nổ. Ngày ấy, mặt đất chằng chịt hố bom, xác pháo, bầu trời xám xịt khói đạn bom. Dù cho cái chết luôn cận kề nhưng bộ đội ta vẫn quyết tâm giữ vững trận địa.

Hưng Yên27/11/2025Phạm Thị Hồng Anh (phường Trà Lý, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện oanh liệt ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972

Đến mỗi gia đình, chúng tôi lại được các ông, các bà kể cho nghe những câu chuyện của một thời oanh liệt, những trận đánh, những hi sinh và cống hiến cho đất nước mỗi câu chuyện đều khiến chúng tôi cảm thấy rưng rưng, ngậm ngùi. Câu chuyện của Cựu Chiến binh.. Phường Trà Lý, tỉnh Hưng Yên nhập Năm nay đã 90 tuổi, dáng ngườivẫn còn minh mẫn. Chỉ về những tấm Huân, Huy chương được treo trên tường, đặt trong tủ một cách ngăn nắp và trang trọng. Ánh mắt ông sáng lên rồi ông chậm rãi kể về những năm tháng chiến tranh ác liệt, những ký ức một thời hoa lửa, cả đoàn chúng tôi lại lặng đi trong niềm xúc động tột cùng.

Trong ký ức của ông thì Thành cổ Quảng Trị năm 1972 thực sự là một chảo lửa, không lúc nào ngớt tiếng bom rơi, đạn nổ. Ngày ấy, mặt đất chằng chịt hố bom, xác pháo, bầu trời xám xịt khói đạn bom. Dù cho cái chết luôn cận kề nhưng bộ đội ta vẫn quyết tâm giữ vững trận địa.

Nếu như biết trước ngày tháng, biết trước lý do sẽ hy sinh, nhưng tại sao họ, một thế hệ vẫn quyết định dấn thân không lùi bước? Chẳng phải vì hòa bình, vì đất nước chúng ta hôm nay hay sao?

Nếu từng tìm đọc những lá thư gửi về từ chiến trường, những nhật ký còn lại trong tư liệu, có thể bạn đã bắt gặp Lá thư thiêng từ Thành cổ Quảng Trị rồi.

1972 khốc liệt, đất nước chúng ta mất đi một lớp người. Đến bây giờ, câu thoại trong phim Mùi Cỏ Cháy vẫn còn làm bao lớp người thổn thức: "Mùa hè năm ấy, hy sinh nhiều quá, toàn là lính trẻ"...

Những người lính trẻ khi ấy, có khi chỉ bằng hay ít tuổi hơn những người đọc được những dòng này bây giờ thôi, họ cũng là những đứa con, là người chồng, người vợ, hay là người yêu của ai đó… Đất nước chúng ta, mãi mãi nhớ công ơn của họ…

“Quảng Trị, ngày 11-9-1972

Toàn gia đình kính thương!

Hôm nay con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng, phòng khi đã "đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất", thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột.

Mẹ kính mến! Thư này tới mẹ là con đã đi xa rồi. Chắc mẹ đau buồn lắm. Lớn lên trong vòng tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa kịp báo đáp công ơn sinh thành to lớn đó của mẹ, thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi. Thư này tới tay mẹ chắc mẹ buồn lắm… Lòng mang nặng đẻ đau giọt máu đào hơn ao nước lã, lá vàng còn ở trên cây mà lá xanh rụng xuống. Trời ơi hỡi trời… con của mẹ đã đi xa, để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời.

Con rất hiểu đời mẹ đã khổ nhiều, nay bao kì vọng nuôi con khôn lớn, xong vì đất nước có chiến tranh, thì mẹ ơi, hãy lau nước mắt cho đời trẻ, hãy sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Coi như con lúc nào cũng ở bên mẹ, mẹ đừng buồn cho linh hồn con thoải mái bay đi…Thôi nhé, mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau.”

Em yêu thương. Mọi lá thư đến với em đều là nguồn động viên em khi xa anh. Song, lá thư này đến tay em sẽ là nỗi buồn lớn nhất…Chúng ta sống với nhau chưa được bao lâu, thì chiến tranh đã cướp đi của em biết bao yêu thương, trìu mến. Người ta lấy chồng thì được chiều chuộng mọi điều. Em chưa được hưởng diễm phúc ấy đã phải xa anh…

Sau này hòa bình lập lại, nếu có điều kiện vào Nam, hãy mang hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông vào ngày 2-1-1973. Từ thị xã qua cầu, ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biều. Em cứ đi đến đó, tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Đến đó sẽ tìm thấy tấm bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn. Mộ anh ở đó… Em sẽ đọc lá thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh. Cho anh gửi lời chúc sức khỏe tất cả những người quen thuộc trên quê hương trong buổi truy điệu lịch sử này….

Thôi nhé, mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau.”

Theo lời kể của Ông và một số chiến sĩ khác kể lại rằng:

Cha tôi cũng như nhiều thanh niên thời kỳ đó, bỏ lại sau lưng mình quê hương,gia đình, ước mơ...lên đường chiến đấu vì hòa bình và hạnh phúc của dân tộc Việt Nam! Ký ức của tôi về cha chỉ qua các trang thư gửi từ chiến trường mà mẹ tôi đã lưu giữ. Trong đó chứa đựng những tình cảm, tình yêu dành cho gia đình,quê hương, đất nước rất to lớn! Ngày thống nhất đất nước tôi và mẹ tôi vẫn luôn mong chờ cha tôi sẽ trở về, đến tận bây giờ ông cũng chỉ trở về trong những giấc mơ của mẹ! Nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh nước CHXHCN VIỆT NAM xin cúi đầu thành kính tưởng nhớ đến công ơn của các bà mẹ Việt Nam Anh Hùng, các anh hùng liệt sỹ!!! Trong đó có ông nội, bà nội,cha tôi và cả mẹ tôi nữa bà là người mẹ anh hùng trong lòng tôi !!!

Nổi đau giữa thời bình! Biết ơn sâu sắc những hy sinh to lớn của người chiến sĩ đã sống trọn đời cho Tổ quốc! Biết ơn những người còn ở lại đã kiên cường vượt qua nổi đau ấy! Là đất nước là Tổ quốc! Còn gia đình nhỏ của tôi cũng như bao nhiêu gia đình khác. Ông Ngoại tôi đã hy sinh và mẹ tôi vẫn sống với nổi đau và day dứt khi ko có cha

" Hết kháng chiến nếu con còn chưa về

Mẹ ơi vui lên mẹ có đứa con anh Hùng

Đem thanh xuân gieo tự do cho Đất nước

Với con thế thôi, còn gì đẹp hơn.

Đó là lý do đất nước ta tuy nhỏ bé nhưng vẫn đánh bại quân xâm lăng. Quân và dân ta ngày đó kiên cường lắm, đặc biệt là các chú bộ đội cụ Hồ. Họ luôn sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng hi sinh vì độc lập tự do. Biết đi là sẽ chết nhưng không hề lùi bước mãi mãi khắc ghi

Mấy hôm nay đi xem phim khóc, xem MV của c Hoà Minzy cũng khóc, xem các video kể về các chiến sĩ cũng khóc. Thật sự một từ biết ơn là không thể nói hết...

Mọi người nhớ đi xem phim "Mưa đỏ" nhé, cũng có phân đoạn đọc bức thư của anh Tạ tương tự vậy, khóc nức nở luôn...

81 ngày đêm ở Thành Cổ Quảng Trị, hàng ngàn chiến sĩ tuổi đôi mươi đã ngã xuống. Xương máu hòa cùng đất, thân xác gửi lại dòng Thạch Hãn, để hôm nay chúng ta được sống trong hoà bình.

Xem để càng biết ơn sự hy sinh của cha ông - những người đã nằm lại vĩnh viễn cho hòa bình, độc lập hôm nay. Và cũng để nhớ đến và tri ân những người mẹ tiễn con, những người vợ tiễn chồng, những gia đình có người thân ra chiến trường...

đọc những dòng thư của người Anh hùng liệt sĩ mà cảm xúc dâng trào

cảm ơn những người cha người anh chị đã hy sinh thân mình cho nền độc lập tự do của tổ quốc

sắp đến ngày kỷ niệm 80 năm ngày cách mạng thành công

ngày bác Hồ kính yêu độc bản tuyên ngôn độc lập

nhớ ơn bác kính yêu

nhớ ơn các bậc tiền bối

xin ngan lần kính cẩn tri ân

ồi bé mình được ông bà nội kể là chiến dịch 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị là chiến dịch khó khăn, ác liệt nhất của quân dân ta thời đó. hàng nghìn người lính miền Bắc, miền Trung vào Quảng Trị tiếp viện, đa phần đều là sinh viên các trường như nhạc viện, tổng hợp,... Toàn trai trẻ cầm bút, cầm cọ đi đánh giặc cầm súng, đa phần là miền Bắc, người Hà Nội hoặc học ở Hà Nội. Lúc đó vào QT là xác định không quay về vì gần như ai vào đó cũng hy sinh, biết bao gia đình sau đó nhận giấy báo tử. Thậm chí nhiều gia đình không hay tin con/ chồng, hoà bình lập lại rất lâu mới có tin báo tử nhưng lại không tìm được hài cốt. Nhiều gia đình mất toàn bộ con trai/ chồng con. Những người mẹ, người vợ trải qua nỗi đau từ lúc tiễn con, tiễn chồng lên đường => ngóng trông tin => nhận giấy báo tử => tìm hài cốt => chuyển hài cốt về. Khoảng 10-15 năm trước ở QT có nghĩa trang rất to, chuyên mộ "không xác định danh tính", nhiều người đã lặn lội vào ven sông Thạch Hãn để tìm mộ liệt sĩ/ xác định thân nhân. Nhiều chuyến di dời hài cốt các liệt sĩ đã diễn ra. Nhiều bên đã can thiệp đến nhà ngoại cảm (có một thời nhà ngoại cảm rất nổi, nhiều người sử dụng đến) hay nhiều gia đình tìm nhau qua "Như chia hề có cuộc chia ly" khi hai miền Nam Bắc xa cách, chiến tranh. Đến bây giờ thậm chí nhiều liệt sĩ vẫn chưa được "đoàn tụ" cùng gia đình trong khi đa phần các bà mẹ Việt Nam đã không thể chờ được đến ngày "gặp lại" con (bởi đa phần các cụ nếu còn sống đều đã trên 100 tuổi). Lúc xem phim Mưa đỏ, mình thấy nhiều cảnh diễn viên diễn vẫn chưa tới hết, kịch bản vẫn còn nhẹ đô hơn so với lịch sử mình cảm nhận. Tuy nhiên phim thật sự vẫn rất hay và cảm động, rcm mọi người nên đi xem, hay từ nhạc phim, cách chọn và tái hiện nhân vật, những câu chuyện thực tế (vd chuyện tình giữa bộ đội/ người lái đò hoặc y tá thời trước). Xem phim trong những ngày 2/9 đất nước trọn niềm vui hướng về lịch sừ vẻ vang của dân tộc và kỷ nguyên phát triển mới, lại thấy thêm tự hào dù dân mình người bé con hơn, không có vũ khí hiện đại bằng đế quốc nhưng có tinh thần quật cường, quyết tử vì tổ quốc quyết sinh, sẵn sàng "gieo thanh xuân cho Tổ quốc" để chúng ta được hưởng cuộc sống tự do, hoà bình, hạnh phúc như hôm nay:

"Người ra đi đầu không ngoảnh lại

Sau lưng thềm nắng lá rời đầy"

CÁC ANH SAO CHƯA VỀ

Các anh sao chưa về

Để mẹ ngồi lặng lẽ

Dáng lưng còng tựa cửa

Đợi áo xanh ngày xưa

Các anh sao chưa về

Bao năm rồi anh nhỉ

Giờ chiều nghiêng bóng xế

Cha nhìn vào xa xăm

Các anh sao chưa về

Để tình người vợ trẻ

Khắc khoải trong nỗi nhớ

Đợi anh về trong mơ

Các anh sao chưa về

Bầy con thơ ngày đó

Chân bước dầy năm tháng

Tìm anh miền mênh mang

Giờ đất nước bình yên

Trong niềm vui thống nhất

Bao người thân vẫn đợi

Bao giờ về các anh !

Bao giờ về các anh !

Bộ phim Mưa đỏ đã tái hiện lại lịch sử tàn khốc của thành cổ Quảng Trị, bộ phim đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của tất cả mọi người thậm chí đã truyền cảm hứng cho lớp trẻ hiện nay về tình yêu thương, sự mất mát, sự tàn khốc của chiến tranh. Hòa bình, độc lập không hề dễ chúng ta phải biết bảo vệ đất nước của mình. Máu đỏ của hàng ngàn anh hùng đổ xuống để tìm lại được sự hòa bình cho dân tộc. Chúng ta phải biết bảo vệ đất nước. Hai tiếng Việt Nam thật thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện oanh liệt ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972 | Câu chuyện thời hoa lửa