Khác

Câu chuyện Ông Hoàng đi làm nhiệm vụ quốc tế

Phú Thọ27/11/2025Bùi Trọng Hợp (Chi đoàn xóm Hổ 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời cuối mùa mưa ở biên giới Tây Nam, không khí còn ngai ngái mùi đất ẩm. Ông Hoàng – khi ấy mới hai mươi lăm tuổi – đứng bên thùng ba-lô, lặng lẽ kiểm tra lại từng món đồ của đơn vị phát. Chiếc khăn rằn cũ, con dao găm đã mòn nước thép, và cuốn sổ tay mẹ gửi trong ngày anh rời quê.

Buổi chiều ấy, chỉ huy đọc lệnh:
Đơn vị tăng cường lực lượng sang làm nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn ổn định biên giới, cứu dân khỏi cảnh loạn lạc.

Hoàng không ngạc nhiên. Anh đã chờ ngày này từ lâu. Nhưng khi nhìn về phía dòng kênh trắng nước, anh vẫn nghe trong ngực mình có điều gì nghèn nghẹn. Không phải sợ, mà là xúc động – vì họ sắp sang một vùng đất xa lạ, nơi những con người vô tội đang chờ được cứu.

1. Những bước chân đầu tiên

Ngày đặt chân sang bên kia biên giới, Hoàng bất ngờ vì khung cảnh khác hẳn lời đồn. Không chỉ có khói và tro của các làng bị tàn phá, mà còn có những ruộng lúa vừa kịp mơn lên lại. Người dân Khmer nhìn đoàn quân áo xanh với ánh mắt hoang mang, rồi chuyển thành hy vọng khi họ nhận ra:
Những người này đến để cứu họ, không phải để gây thêm khổ nạn.

Một buổi chiều, Hoàng cùng đội công tác đi vào một phum nhỏ. Họ gặp một cụ già Khmer tóc bạc như bông, đang bế đứa cháu gái gầy nhom trên tay.

Cụ chỉ nói được vài từ đơn giản:
“Lính Pol Pot… lấy hết. Người chết nhiều. Nhờ các anh cứu dân.”

Hoàng không hiểu hết lời, nhưng anh hiểu ánh mắt ấy – ánh mắt của người đang nắm lấy sợi dây cuối cùng giữa sự sống và tuyệt vọng.

2. Đêm trong ngôi chùa đổ

Một tối mưa tầm tã, đơn vị dừng chân tại ngôi chùa cũ bị bom làm sập nửa nóc. Hoàng trải tăng cho bà con ngủ, rồi giăng võng dưới hiên chùa.

Giữa đêm, có tiếng trẻ con khóc. Hoàng bật dậy, thấy một bé trai chừng sáu tuổi, chân bị sốt rét run lập cập. Anh ôm thằng bé lại gần bếp lửa, lấy phần thuốc dự trữ của mình ra pha.

Thằng bé lí nhí bằng tiếng Khmer mà Hoàng chỉ hiểu lỏm bỏm:
“Anh bộ đội không phải người làng… sao giúp em?”

Hoàng đáp bằng tiếng Việt, biết cậu bé chẳng hiểu gì, nhưng anh vẫn nói:
“Vì chúng tôi đến đây không phải để đánh nhau, mà để giúp em lớn lên bình yên.”

Kỳ lạ thay, cậu bé lại lịm vào giấc ngủ, khuôn mặt giãn hẳn ra – như thể dù không hiểu lời, em vẫn nhận ra sự an toàn trong vòng tay của người lính xa lạ.

3. Ngày trở về

Nhiệm vụ kéo dài hơn một năm. Họ xây lại trường học, dọn mìn, cứu đói, và bảo vệ từng phum làng khỏi tàn quân đe dọa.
Ngày rời nước bạn, dân làng đứng hai bên đường đất, buộc chỉ đỏ vào tay từng người lính.

Ông Hoàng – nay đã sạm nắng hơn, già dặn hơn – được bà cụ năm xưa nắm chặt tay, run run nói:
“Kon… cảm ơn.”
(Con… cảm ơn.)

Ông Hoàng cúi đầu:
“Chúng tôi cũng mang ơn bà con. Vì ở đây, tôi học được thế nào là tình người giữa khổ nạn.”

4. Nhiều năm sau

Về lại quê, tóc đã ngả bạc, ông Hoàng vẫn giữ cuốn sổ tay và sợi chỉ đỏ ngày ấy. Mỗi khi kể cho con cháu nghe, mắt ông sáng lên – như người từng đi qua một hành trình lớn lao hơn cả cuộc đời mình.

Ông nói:
“Đi làm nhiệm vụ quốc tế không phải chỉ là cầm súng. Đó là lúc ta bảo vệ cái đúng, giúp người khác đứng dậy. Và cũng là lúc ta hiểu rằng hòa bình không có biên giới.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện Ông Hoàng đi làm nhiệm vụ quốc tế | Câu chuyện thời hoa lửa