Câu chuyện ông Hoàng Ngọc Xoan
Chiến tranh đã lùi xa, những vệt xước của bom đạn trên thân thể ông Xoan có thể đã lành theo năm tháng, nhưng câu chuyện năm xưa vẫn luôn là ngọn lửa thắp sáng trong lòng:
Trân trọng bình yên: Sống giữa hòa bình hôm nay, ông luôn nhắc nhở con cháu về giá trị đắt giá của từng nhành cây, ngọn cỏ, của cuộc sống ấm no được đổi bằng xương máu của bao thế hệ.
Trăn trở với người ở lại: Ký ức chưa quên ấy cũng là động lực để ông và những cựu chiến binh luôn đau đẩu hướng về những đồng đội còn nằm lại đâu đó giữa đại ngàn chưa thể trở về với đất mẹ.
Câu chuyện của ông Hoàng Ngọc Xoan không chỉ là trang ký ức cá nhân, mà là bản hợp xướng âm vang của bản lĩnh, sự tri ân và lòng yêu nước — một di sản tinh thần vô giá mà ông và những người lính năm xưa để lại cho hôm nay và mai sau.



