Cựu chiến binh

câu chuyện Ông Nguyễn Hữu Phú – Người lính của quê hương Minh Tâm

Tuyên Quang10/11/2025Nguyễn Thị Diện (Chi đoàn thôn Minh Tâm, xã Bắc Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
câu chuyện Ông Nguyễn Hữu Phú – Người lính của quê hương Minh Tâm

Ông Nguyễn Hữu Phú – Người lính của quê hương Minh Tâm

z7199120306931_f33abb9911849818d51eb3d21d5be25d.jpg

Thôn Minh Tâm, xã Bắc Quang, những năm 1950 còn nghèo khó. Nơi ấy, một cậu bé tên Nguyễn Hữu Phú cất tiếng khóc chào đời, trong khi đất nước vẫn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Tuổi thơ của ông không có những trò chơi tuổi nhỏ, mà gắn với những lần chạy giặc, những đêm ngồi bên bếp lửa nghe cha kể chuyện cách mạng. Càng lớn, ông càng thấm thía nỗi đau mất mát và khát vọng tự do của dân tộc.

Năm 1968, vừa tròn 18 tuổi, chàng trai trẻ Nguyễn Hữu Phú xung phong nhập ngũ, khoác ba lô rời làng quê Ông kể lại: trong lời dặn của mẹ“Con đi đánh giặc, nhớ giữ lấy mình và nhớ rằng quê nhà vẫn đợi ngày con trở về.” Từ mảnh đất Bắc Quang yêu dấu, ông hành quân vào chiến trường miền Nam, tham gia nhiều chiến dịch lớn trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Rừng Trường Sơn khi ấy vừa là đồng đội, vừa là mái nhà che chở những người lính trẻ. Đêm hành quân, ông cùng đồng đội đi trong mưa bom, đói cơm, khát nước nhưng vẫn hát vang bài ca giải phóng.

Trong một trận đánh năm 1971, đơn vị ông bị phục kích. Dù bị thương nặng ở vai, ông vẫn cố gắng đưa đồng đội ra khỏi vòng vây. Vết thương ấy theo ông suốt đời, nhưng trong lòng ông luôn tự nhủ: “Mình còn sống, tức là còn nợ đồng đội – nợ Tổ quốc.”

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin chiến thắng, ông đã bật khóc. Đó là những giọt nước mắt của người lính trẻ từng đi qua bom đạn, nay được thấy đất nước thanh bình. Sau ngày hòa bình, ông trở về thôn Minh Tâm, quê hương còn ngổn ngang sau chiến tranh. Ông cùng bà con bắt tay khôi phục ruộng đồng, dựng lại mái nhà, gây dựng cuộc sống mới. Những năm tháng sau này, ông đảm nhận nhiều công việc ở địa phương, được bà con tin yêu bầu làm Người có uy tín trong thôn là người gương mẫu, nghĩa tình và gần gũi.

Mỗi dịp 27 tháng 7, người dân trong xã lại thấy ông trong bộ quân phục cũ, những tấm huân chương đã ngả màu thời gian. Ông ngồi lặng bên nhà bia ghi công các anh hung liệt sỹ, khẽ thắp nén hương cho những đồng đội đã ngã xuống, rồi kể cho thế hệ trẻ nghe chuyện năm xưa. Giọng ông chậm rãi nhưng vững vàng:

“Chiến tranh qua đi, nhưng lòng yêu nước thì không bao giờ cũ. Thế hệ các cháu phải sống sao cho xứng với những người đã nằm lại.”

Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Nguyễn Hữu Phú vẫn sống giản dị giữa thôn Minh Tâm, trong ngôi nhà với đầy ắp tình yêu thương của các con, các cháu. Ông vẫn thường chống gậy đi thăm bà con, vẫn chăm chút từng luống rau, vẫn giữ nụ cười hiền hậu của người lính năm nào.

Với bà con nơi đây, ông không chỉ là “ông Phú bộ đội” mà còn là ký ức sống của một thời hoa lửa, là tấm gương sáng về tinh thần kiên trung, nghĩa tình và lòng yêu nước.

Cuộc đời ông Nguyễn Hữu Phú là câu chuyện đẹp về một con người bình dị nhưng vĩ đại. Từ một chàng trai thôn quê năm ấy, ông đã đi qua chiến tranh, qua những mất mát, để rồi trở về dựng xây cuộc sống hòa bình bằng chính đôi tay và tấm lòng son sắt. Ông là niềm tự hào của thôn Minh Tâm, của xã Bắc Quang – là tấm gương của thế hệ trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn