câu chuyện Ông Nguyễn Minh Vỹ – Người lính hai lần ra trận

Ông Nguyễn Minh Vỹ – một người lính giàu tinh thần cống hiến, từng trải qua hai cuộc kháng chiến và mang trong mình niềm tự hào của một thế hệ anh hùng.
Ông Nguyễn Minh Vỹ – Người lính hai lần ra trận
Ông Nguyễn Minh Vỹ, sinh năm 1954 trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng bom đạn, chứng kiến cảnh quê hương bị chia cắt, nhân dân cơ cực lầm than, chính điều đó đã hun đúc trong người thanh niên Nguyễn Minh Vỹ lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1973, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Vỹ tình nguyện nhập ngũ, lên đường vào chiến trường miền Nam. Những năm tháng ấy, bom đạn ác liệt, gian khổ trăm bề nhưng người lính trẻ Nguyễn Minh Vỹ vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Ông cùng đồng đội vượt qua đói rét, bệnh tật, thiếu thốn, chiến đấu anh dũng để góp phần vào đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.
Hòa bình lập lại, tưởng chừng người lính ấy sẽ được trở về với ruộng đồng, với gia đình, nhưng năm 1979, khi tình hình biên giới Tây Nam và nước bạn Lào có biến động, ông tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ quốc tế, chi viện giúp nước bạn Lào. Trong những cánh rừng rậm rạp, ông cùng đồng đội lại sống những tháng ngày gian khổ, vừa chiến đấu, vừa giúp nhân dân Lào xây dựng, củng cố lực lượng, vun đắp tình hữu nghị keo sơn Việt – Lào.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Nguyễn Minh Vỹ trở về quê hương, mang theo bao kỷ niệm của một thời trai trẻ oanh liệt. Dù trải qua nhiều mất mát, hy sinh, nhưng trong ánh mắt người lính năm xưa vẫn ánh lên niềm tự hào, bởi ông đã sống trọn với Tổ quốc, với nhân dân, với lý tưởng của thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Ngày nay, dù thời gian đã trôi rất xa nhưng mỗi lần chúng tôi những người đoàn viên thanh niên đến thăm hỏi, động viên ông thì ký ức đó lại ùa về, ông Vỹ không khỏi những xúc động, ở tuổi xế chiều, ông Vĩ vẫn luôn gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, kể lại cho lớp trẻ nghe những câu chuyện về chiến tranh, về tình đồng đội và về giá trị của hòa bình hôm nay. Ông thường nói giản dị nhưng đầy ý nghĩa: “Chúng tôi chiến đấu không phải để kể công, mà để con cháu sau này được sống trong yên bình, được tự do học tập và cống hiến cho đất nước.” thật tự hào và biết ơn.



