Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện ông Nguyễn Văn Ước

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai19/04/2026Hoàng Mai Loan (Đoàn xã Việt Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Ước sinh năm 1965, lớn lên trong một vùng quê còn nhiều khó khăn nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những câu chuyện về chiến tranh, về những người đi trước đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Chính những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng trong ông một khát khao được cống hiến, được khoác lên mình màu áo lính. Khi vừa tròn đôi mươi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị C9 thuộc huyện biên phòng. Đó là thời điểm tình hình biên giới phía Bắc còn nhiều căng thẳng. Những người lính như ông phải đối mặt với không chỉ gian khổ của núi rừng hiểm trở mà còn là những hiểm nguy luôn rình rập. Những ngày đầu ở đơn vị, ông Ước không khỏi bỡ ngỡ. Từ một chàng trai quê, ông phải làm quen với kỷ luật quân đội, với những buổi hành quân dài ngày, với cái lạnh cắt da của vùng biên. Nhưng chính trong gian khó, tình đồng đội đã trở thành chỗ dựa vững chắc. Những bữa cơm chia nhau từng hạt muối, những đêm gác cùng nhau dưới trời đầy sao đã gắn kết họ thành một gia đình. Trên chiến trường biên giới, ông cùng đồng đội làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Có những ngày hành quân xuyên rừng sâu, có khi phải nằm phục trong sương lạnh suốt đêm. Tiếng gió hú, tiếng lá rừng xào xạc đôi khi khiến người lính trẻ nhớ nhà da diết. Nhưng mỗi lần như vậy, ông lại tự nhủ: phía sau mình là quê hương, là gia đình, là những người thân đang mong chờ bình yên. Có lần trong một đợt tuần tra, đơn vị của ông gặp phải tình huống nguy hiểm. Trong khoảnh khắc sinh tử, sự bình tĩnh và tinh thần đồng đội đã giúp họ vượt qua. Sau trận ấy, ông càng thấm thía giá trị của sự sống và tình nghĩa giữa những người lính. Ông kể rằng, trong chiến tranh, điều quý giá nhất không phải là chiến công, mà là được sát cánh bên nhau, cùng sống, cùng chiến đấu và cùng hy vọng. Những năm tháng nơi biên cương đã rèn giũa ông trở thành một con người kiên cường, bản lĩnh. Dù đối mặt với thiếu thốn, hiểm nguy, ông và đồng đội vẫn luôn giữ vững niềm tin vào ngày mai hòa bình. Khi hoàn thành nghĩa vụ, trở về quê hương, ông Nguyễn Văn Ước mang theo trong mình không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là niềm tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào việc bảo vệ Tổ quốc. Với ông, những năm tháng ở đơn vị C9 nơi biên giới phía Bắc sẽ mãi là quãng đời không thể nào quên – nơi đã tôi luyện ý chí, hun đúc lòng yêu nước và để lại những kỷ niệm sâu sắc suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn