Câu chuyện ông Quách Văn Thêm – Em liệt sĩ Quách Văn Hà
Câu chuyện ông Quách Văn Thêm – Em liệt sĩ Quách Văn Hà
Câu chuyện ông Quách Văn Thêm – Em liệt sĩ Quách Văn Hà
Trong ngôi nhà nhỏ nơi quê hương, ông Quách Văn Thêm vẫn luôn gìn giữ cẩn thận những kỷ vật ít ỏi còn lại của người anh trai – liệt sĩ Quách Văn Hà. Đó có thể chỉ là một tấm ảnh cũ đã ngả màu theo năm tháng, hay vài dòng thông tin được ghi lại, nhưng với ông, đó là cả một phần ký ức không thể nào quên.
Ngày anh Hà lên đường nhập ngũ, ông Thêm khi ấy còn nhỏ, chỉ nhớ hình ảnh người anh trai hiền lành, ít nói nhưng luôn sẵn sàng gánh vác việc gia đình. Chiến tranh đã đưa anh đi xa, và rồi tin hy sinh của anh trở về trong nỗi lặng im của cả gia đình. Từ đó, trong lòng ông Thêm luôn mang theo một khoảng trống – khoảng trống của tình anh em chưa kịp lớn cùng nhau.
Thời gian trôi qua, ông Quách Văn Thêm trưởng thành trong những năm tháng đất nước dần hồi phục sau chiến tranh. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn cố gắng lao động, chăm lo gia đình và sống giản dị, chân thành với mọi người xung quanh. Ông thường nói rằng, người đã ngã xuống vì Tổ quốc thì người ở lại càng phải sống tốt, sống có trách nhiệm với quê hương.
Mỗi dịp tháng Bảy, khi địa phương tổ chức lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, ông lại lặng lẽ thắp nén hương cho người anh trai của mình. Không cần những lời nói lớn lao, chỉ một nén hương thơm và sự thành kính cũng đủ để thể hiện tình cảm của người em dành cho anh – người đã mãi mãi nằm lại vì đất nước.
Giờ đây, ông Quách Văn Thêm vẫn giữ thói quen kể cho con cháu nghe về người anh liệt sĩ Quách Văn Hà, để thế hệ sau hiểu rằng sự bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là cách ông gìn giữ ký ức gia đình và truyền lại lòng biết ơn cho mai sau – một cách lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa.



