Bài viết

Câu chuyện qua lời kể của chú 2 vơi trong tham gia kháng chiến chống mỹ

Cuộc gặp gỡ diễn ra vào một buổi chiều yên ả tại căn nhà nhỏ của bác cựu chiến binh ở ấp Xẻo Gia. Không gian mang đậm nét bình dị của vùng quê với chén trà nóng tỏa khói trên bàn gỗ. Nhân vật: * Người thanh niên: Trong sắc áo xanh tình nguyện, gương mặt trẻ măng, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và thành kính. Anh là Bí thư Chi đoàn ấp, mang theo sứ mệnh tìm lại những mảnh ký ức hào hùng để truyền lửa cho thế hệ sau. Bác cựu chiến binh: Người lính già với làn da đồi mồi và những vết chân chim hằn sâu

An Giang06/04/2026Đoàn Quốc Cường, chi đoàn ấp Xẻo Gia (Đoàn xã Vĩnh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện bắt đầu từ năm 1969, khi chàng trai trẻ của ấp Xẻo Gia chính thức tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Người "tai mắt" thầm lặng

Hồi đó, bác được giao nhiệm vụ làm du kích mật. Công việc chính là trà trộn vào đời sống dân sự để nắm tình hình quân địch. Bác kể, cứ hễ thấy địch chở đồ đạc đến dựng đồn, lập bót ở đâu là hôm sau bác có mặt ở đó.

Trong vai một người dân đi chợ hay kẻ làm thuê, bác vào tận đồn địch để chặt cây, dọn lá. Giữa tiếng súng nổ và sự giám sát của kẻ thù, bác âm thầm quan sát: Cổng đồn đặt ở đâu? Vọng gác phía nào? Lực lượng bố phòng ra sao? Để rồi sau mỗi buổi "đi chợ" ấy, một bản đồ quân sự chi tiết lại được vẽ ra và bí mật chuyển tới tay bộ đội ta.

Chạm trán dưới chiếc mền đỏ đêm mùng 1 Tết

Kỷ niệm khiến bác nhớ mãi không quên là đêm mùng 1 Tết năm 1973 tại đồn Pháo Trắng. Đêm đó trời lạnh thấu xương. Giữa bóng tối nhập nhòe, bác thấy một bóng người trùm chiếc mền đỏ rực, đi tới đi lui. Đó là tên lính phòng vệ đang run cầm cập vì rét.

Lúc bác định tiến tới khống chế hắn để mở đường cho đoàn quân đi qua, thì bất ngờ tên lính phát hiện. Hắn hất tung chiếc mền, nổ súng liên tiếp. Trong làn mưa đạn sát nút, may mắn là không ai trúng đạn. Tên lính hoảng sợ vứt cả súng mà chạy. Đêm đó, dù gian truân, nhưng đơn vị bác đã lấy được súng và vượt lộ an toàn.

Những dặm dài "máu và mồ hôi" trên đất bạn

Kháng chiến gian khổ nhất phải kể đến những chuyến vận chuyển vũ khí từ miền Bắc vào, đi vòng qua đất Campuchia. Bác nhớ lại quy luật khắc nghiệt của thời chiến: Người nặng bao nhiêu ký thì phải cõng số vũ khí nặng bấy nhiêu. > "Ông nào 50 ký là mang 50 ký đạn. Ông nào 55 ký là phải mang 55 ký súng."

Suốt hơn một năm trời ròng rã trên đất bạn, đôi chân bước đi dưới làn bom đạn xối xả từ máy bay địch. Bác bảo, thời đó ai còn sống đến ngày hòa bình là một phép màu.

Sau ngày 30/4/1975: Lại tiếp tục lên đường

Khi đất nước hòa bình, bác chưa kịp tháo bỏ ba lô để về với gia đình thì tiếng súng biên giới Tây Nam lại bùng nổ. Một lần nữa, người lính ấy lại sang Campuchia, chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 16 Pháo binh. Những trận đánh tại Ngã Năm và trên đất bạn khốc liệt đến nỗi bác phải thốt lên: "Trận oánh Miên đó mới chết dữ".

Kết thúc câu chuyện: Buổi trò chuyện khép lại bằng một cái bắt tay thật chặt. Người Bí thư trẻ thay mặt thế hệ sau gửi lời cảm ơn sâu sắc vì những hy sinh của thế hệ cha ông. Bác cựu chiến binh mỉm cười, cái cười bình thản của một người đã đi qua bão lửa, gửi gắm niềm tin vào lớp trẻ sẽ tiếp tục bảo vệ nền hòa bình mà bác và đồng đội đã đổi bằng cả thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện qua lời kể của chú 2 vơi trong tham gia kháng chiến chống mỹ | Câu chuyện thời hoa lửa