Bài viết

Câu chuyện số 1: “Bức thư chưa kịp gửi” (1)

Phú Thọ13/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chiến trường Trường Sơn mưa dầm dề suốt nhiều ngày liền. Trong căn hầm nhỏ lợp bằng nứa và đất đỏ, anh Hoàng – một chiến sĩ trẻ mới tròn hai mươi hai tuổi – cặm cụi viết thư cho mẹ. Ánh đèn dầu leo lét soi từng nét chữ run run trên tờ giấy đã ố màu. Anh kể với mẹ rằng mình vẫn khỏe, rằng rừng Trường Sơn đẹp lắm, rằng đồng đội thương yêu nhau như ruột thịt.

Viết đến cuối thư, anh dừng bút rất lâu. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú mỗi lúc một gần. Anh gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo ngực – nơi trái tim đang đập từng nhịp mạnh mẽ vì Tổ quốc.

Trận bom hôm ấy ác liệt hơn tất cả. Khi khói lửa tan đi, đồng đội tìm thấy anh Hoàng nằm yên dưới tán cây rừng, tay vẫn ôm chặt khẩu súng. Trong túi áo anh, bức thư chưa kịp gửi đã thấm máu đỏ.

Ngày hòa bình, lá thư ấy được trao về tận tay người mẹ già nơi quê nhà. Bà run run mở thư, nước mắt lặng lẽ rơi. Con bà đã không kịp trở về, nhưng tình yêu nước, lòng dũng cảm của con đã hóa thành ngọn lửa bất diệt, soi sáng cho những mùa hoa hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn