CÂU CHUYỆN SỐ 14(11A2) (1)
NGUYỄN ĐỨC CẢNH
Nguyễn Đức Cảnh là nhà cách mạng tiêu biểu, người lãnh đạo phong trào công nhân Việt Nam.
Ông sinh năm 1908 tại tỉnh Thái Bình trong một gia đình nhà nho yêu nước.
Từ khi còn trẻ, Nguyễn Đức Cảnh đã sớm tham gia các phong trào yêu nước.
Ông là một trong những hội viên đầu tiên của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên.
Nguyễn Đức Cảnh tích cực tuyên truyền chủ nghĩa Mác – Lênin vào phong trào công nhân.
Ông có công lớn trong việc xây dựng các tổ chức công hội ở Việt Nam.
Năm 1929, ông tham gia sáng lập Đông Dương Cộng sản Đảng.
Nguyễn Đức Cảnh giữ vai trò quan trọng trong việc tổ chức, lãnh đạo phong trào đấu tranh của công nhân.
Ông luôn gắn bó mật thiết với quần chúng lao động.
Trong quá trình hoạt động, ông nhiều lần bị thực dân Pháp theo dõi, truy bắt.
Năm 1930, Nguyễn Đức Cảnh bị thực dân Pháp bắt giam.
Dù bị tra tấn dã man, ông vẫn kiên cường, không khai báo.
Tại nhà tù Hỏa Lò, ông vẫn giữ vững tinh thần cách mạng.
Năm 1932, Nguyễn Đức Cảnh bị thực dân Pháp xử chém khi mới 24 tuổi.
Sự hi sinh của ông gây xúc động lớn trong phong trào cách mạng.
Nguyễn Đức Cảnh được xem là người đặt nền móng cho tổ chức Công đoàn Việt Nam.
Ông được Nhà nước truy tặng nhiều danh hiệu cao quý.
Tên tuổi Nguyễn Đức Cảnh gắn liền với phong trào công nhân và công đoàn.
Cuộc đời ông tuy ngắn ngủi nhưng có ý nghĩa to lớn đối với cách mạng Việt Nam.
Nguyễn Đức Cảnh mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước và tinh thần đấu tranh kiên cường.



