Câu chuyện số 342 : TRẦN THỊ MẪN - ĐÓA HỒNG KHOÁC QUÂN PHỤC
Ở nơi hương đồng nội cỏ miền Tây, tiếng hò hét của đám con trai nô đùa vang khắp trời chiều, ấy vậy mà trong những thanh âm khàn đục ấy còn có một thanh âm trong trẻo của một thiếu nữ. Đó là Sáu Mẫn, người con gái dám cắt bỏ mái tóc, khoác lên mình màu áo quân phục xông pha chiến trận. Tên thật của bà là Trần Thị Mẫn, nhà có điều kiện nên bà được đi học. Vốn hiếu động, ngang tàng chẳng ngại điều chi nên bà cũng theo đám con trai trong làng đi học võ nhà ông Năm Cọp.
ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU
Lớp : 11H
Họ và tên : Phạm Thị Hiền
Câu chuyện số 342
Trần Thị Mẫn – Đoá hồng khoác quân phục
Ở nơi hương đồng nội cỏ miền Tây, tiếng hò hét của đám con trai nô đùa vang khắp trời chiều, ấy vậy mà trong những thanh âm khàn đục ấy còn có một thanh âm trong trẻo của một thiếu nữ. Đó là Sáu Mẫn, người con gái dám cắt bỏ mái tóc, khoác lên mình màu áo quân phục xông pha chiến trận. Tên thật của bà là Trần Thị Mẫn, nhà có điều kiện nên bà được đi học. Vốn hiếu động, ngang tàng chẳng ngại điều chi nên bà cũng theo đám con trai trong làng đi học võ nhà ông Năm Cọp
Năm 17 tuổi, bà càng nhận ra tinh thần dũng cảm với tấm lòng yêu con người, yêu quê hương đất nước nồng đậm hơn. Sáu Mẫn đã rủ em gái là Bảy Trâm gia nhập Vệ Quốc Đoàn, tuy nhiên đơn vị chỉ nhận đàn ông nên lần đầu tiên thất bại. Khi ấy, cha của Sáu Mẫn là Hai Phước biết được đã đánh cả hai chị em một trận nhừ đòn và nhốt lại. Không vì thế mà vụt mất ý chí, lần thứ hai Sáu Mẫn dặn em gái chạy theo mình. Bà chạy được mấy chục mét thì cha bà cầm theo con dao trong tay đuổi theo. Ông đuổi kịp Sáu Mẫn, sẵn có con dao trong tay ông chặt phăng mái tóc dài của Sáu và doạ sẽ tự sát nếu hai chị em bỏ đi lần nữa.
Trước những hành động ấy của cha, Sáu Mẫn vẫn giữ vững lòng mình với việc tòng quân. Thấy chẳng thể ngăn được cô, mẹ Sáu đành an ủi ông Hai Phước và thuyết phục cho phép cô đi tòng quân. Được cha mẹ đồng ý, hai chị em lên đường gia nhập, Bảy Trâm muốn làm y tá nhưng Sáu Mẫn lại muốn mặc giáp lá cà, chính tay giết giặc nhưng vì Trường Quân chính quân khu lại chỉ nhận con trai nên Sáu Mẫn đành giả trai tòng quân. Để trông giống người đàn ông hơn, Sáu Mẫn đã thay tên thành Trần Quang Mẫn, tập đi khệnh khạng, hét to để giọng khàn giống con trai,phơi nắng hứng sương cho da đen, tập uống rượu cũng như xung phong làm việc nặng thay những cô gái trong lúc quân hành
Nam giới đi đánh giặc vốn đã cực khổ, người cải trang như bà càng khổ hơn. Mỗi tháng, sắp tới ngày của phụ nữ, bà lấy rau dăm giã nát, đổ rượu trắng vào uống nửa chén. Đây là "bài thuốc" bà học lóm từ người chị lớn. Áo quần mặc phải rộng hơn, ngủ trong nóp, tắm phải dòm trước ngó sau. Cũng may là sau một ngày đánh giặc mệt mỏi, ai nấy nhảy ào xuống sông tắm cho nhanh lên nghỉ nên không ai chú ý đến "anh" Mẫn. Sáu Mẫn có nét của một người đẹp nên đặc biệt được các cô gái trong lúc hành quân để ý và bày tỏ tình cảm. Do lối đánh độc đáo, Sáu Mẫn lập nhiều chiến công và được đề bạt lên làm đại đội trưởng trung đội 1, đại đội 70, chi đội 124. Thân phận nữ nhi của bà bị bại lộ do người chồng tương lai – Mười Bé mà gia đình bà đã hứa hôn đến đơn vị đòi cưới. Sau khi cưới, vợ chồng bà tiếp tục tham gia chiến đấu ở các chiến trường khác nhau.
Năm 1952, trong bà nảy lên một sinh mệnh mới, khi sắp đến ngày sinh, bà rời đơn vị, về nhà cha mẹ để chuẩn bị sinh nở. Tuy nhiên, sau đó bà nhận được tin cả đơn vị chồng bà đã hy sinh khi đánh đồn Chàng Chẹt.Chồng hy sinh, Nguyễn Quốc Hưng đứa con của mối tình bất ngờ là niềm an ủi động viên bà vững lòng. Bà chăm chút cho Hưng khôn lớn, học hành giỏi giang, mai này là chỗ dựa cho bà. Hưng giống cha và mẹ ở cái tính lanh lẹ, lém lỉnh và gan dạ. Mới 10 tuổi, cậu bé Nguyễn Quốc Hưng đã trốn mẹ lên Tỉnh đội Rạch Giá, xin làm trinh sát ở Đại đội U Minh 10 của đồng chí Bốn Tâm. Biết con trai giống như mình thuở nào, bà vui vẻ động viên con yên tâm lên đường công tác, chiến đấu mong cho đất nước không còn chiến tranh, Nam Bắc được thống nhất.
Trong một trận đánh năm 1967, bị giặc phục kích, đơn vị của Quốc Hưng hy sinh hết, trong đó có Hưng khi đó mới 15 tuổi. Anh ngã xuống trong tay còn nắm chặt hai khẩu cacbin và AR15. Những kỷ niệm xưa còn lại đối với bà là hai bức hình của người chồng, người con trai yêu quý cùng với những tấm bằng huân chương treo kín trên tường. Cả chồng và con đều hi sinh trên chiến trường, chỉ còn lại mỗi mình bà, bà chỉ đành ngậm ngùi nỗi đau ấy mà tiếp tục xông pha đánh giặc.
Trần Thị Mẫn gắn với nhiều cái tên như “ Trần Quang Mẫn”, “Mẹ Việt Nam anh hùng”, “Nữ thần sông nước miền Tây”, …và những công trạng chẳng thể đếm xuể, những chiếc huy chương đeo trên ngực bà và với những dấu vết của chiến tranh bom đạn in trên người bà chẳng thể xoá nhoà ấy dường như là một lời nhắc nhở với chúng ta. Người con gái mạnh mẽ cá tính sẵn sàng xông pha trận mạc giết giặc, cố gắng vượt qua nổi khổ mất cả hai người đáng quý với bản thân và tiếp tục truyền cảm hứng, sống chẳng nuối tiếc với cuộc đời
Các nguồn tham khảo:
1.https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%8B_Quang_M%E1%BA%ABn2.https://svvn.tienphong.vn/thang-bay-tri-an-co-gai-nam-xua-gia-trai-di-danh-giac-nay-la-me-viet-nam-anh-hung-post1259533.tpo3.https://tuoitre.vn/nguoi-con-gai-gia-trai-di-danh-giac-1062034.htm
4.https://baotanglichsuquansu.vn/vi-vn/nhan-vat-su-kien/p/me-viet-nam-anh-hung-tran-quang-man-tran-thi-sau-350
5.https://www.archives.org.vn/tin-tong-hop/hai-cau-chuyen-ve-%E2%80%9Cnu-chua-mien-tay%E2%80%9D.htm
6.https://sknc.qdnd.vn/nhan-vat/me-anh-hung-vung-song-nuoc-mien-tay-502503


