Câu chuyện số 352 : MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ CỦA ĐẤT NƯỚC
Trong ca khúc “Nỗi đau giữa hoà bình”,nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đã viết: “Đạn bom đã ngừng bay/Những vết thương sâu này vẫn âm ỉ hằng đêm làm sao quên” Vâng! Quả thực vậy, làm sao những người mẹ ấy có thể quên đi nỗi đau đớn tột cùng khi mất đi giọt máu non nớt đã anh dũng xung phong ra chiến trường của mình.Tướng Hoàng Đan sau một thất bại trong trận chiến ở mặt trận Vị Xuyên đã quát lên rằng: “Các anh đánh thế này, mẹ Việt Nam anh hùng đẻ không kịp đâu” Câu nói ấy vừa là sự tức giận song lại
ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU
Họ và tên:Phạm Thị Hương Giang
Lớp: 11H
Câu chuyện số 352
Mẹ Nguyễn Thị Thứ - Người mẹ của Đất Nước
Trong ca khúc “Nỗi đau giữa hoà bình”,nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đã viết: “Đạn bom đã ngừng bay/Những vết thương sâu này vẫn âm ỉ hằng đêm làm sao quên” Vâng! Quả thực vậy, làm sao những người mẹ ấy có thể quên đi nỗi đau đớn tột cùng khi mất đi giọt máu non nớt đã anh dũng xung phong ra chiến trường của mình.Tướng Hoàng Đan sau một thất bại trong trận chiến ở mặt trận Vị Xuyên đã quát lên rằng: “Các anh đánh thế này, mẹ Việt Nam anh hùng đẻ không kịp đâu” Câu nói ấy vừa là sự tức giận song lại có phần đau lòng trước những hi sinh của lính sĩ trẻ ở mặt trận cũng như những đớn đau, mong nhớ của các bà mẹ Việt Nam đầy khắc khổ và giàu đức hi sinh nơi hậu phương xa xôi trong hoàn cảnh chiến tranh đầy gian khổ của cả dân tộc.Tiêu biểu nhất trong số đó là mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ của dân tộc chúng ta.Mẹ Thứ có 9 anh con trai, 1 người con rể và 1 cháu ngoại là liệt sĩ trong cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ đầy anh dũng của dân tộc ta vào những năm 1948 – 1975 máu lửa , có máu và cả nước mắt! Mẹ chính là nguyên mẫu xây dựng tượng đài Bà mẹ Việt Nam anh hùng tại Quảng Nam trong dịp kỉ niệm 60 năm ngày Thương binh Liệt sĩ. Trên đời này có lẽ không ai sinh ra để được làm tượng đài, lại càng không ai muốn nỗi đau của mình đắp lên tượng đài.Quả thực, nỗi đau và sự hi sinh của Mẹ Thứ và hàng triệu mẹ Việt Nam anh hùng trên mảnh đất này còn lớn lao hơn cả tượng đài!
“Chín thằng chắc chắn về với mẹ, chắc chắn thế…
Để rồi đứa con cuối cùng mẹ cũng dành cho Tổ Quốc…”
Câu nói chua xót này có lẽ đã âm thầm đi vào từng noron thần kinh trong bộ não và từng mảng huyết quản chảy dọc trong tâm của mỗi con dân Việt Nam về hoàn cảnh đầy xót xa khi “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” của Mẹ Thứ.Không Mẹ ơi!Những anh hùng của Mẹ không quyên mình một cách vô danh mà họ đã lặng lẽ đi vào màu xanh của thiên cảnh đất nước, màu đỏ oai hùng trên quốc huy và hơn cả là mảnh phù sa được bồi đắp bằng khúc xương mảnh thịt, giọt máu đào của “những người lính trấn giữ non sông” thiêng liêng.Bài hát “ Mẹ yêu con” có câu: “Kháng chiến đã giành đất nước về cho đời/Bóng đất nước hình như bóng dáng con tôi” Khi con đi với hình hài đầy đủ, khi con về lại hoá thành đất nước, nếu như ở thời nay, những đứa trẻ chỉ cần ốm sốt hay đơn giản hơn là hắt hơi, sổ mũi thông thường, những người mẹ đã tất tưởi lo toan đủ điều thì Mẹ Thứ đã phải chịu gấp trăm lần những mũi dao ăn sâu vào máu thịt, 9 lần tiễn con ra trận ,9 tờ giấy báo tử hồi âm! Giữa lòng Quảng Nam lịch sử, tượng đài Mẹ Thứ sừng sững như một biểu tượng bất tử của tình mẹ bao la và lòng yêu nước cao cả. Tuy hình ảnh mẹ khắc sâu trong đá nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa một trái tim bất diệt đã hi sinh tất cả cho Tổ Quốc thân yêu.Mỗi lần nghe tin một đứa con của mình hi sinh, Mẹ đều cắn răng khóc thầm, người mẹ ấy thẫn thờ lặng im hoặc quanh quẩn trong vườn nhà nhặt cái này hay lượm cái kia như người mê sảng.Nhưng rồi khi thời gian dần nguôi ngoai, theo tiếng gọi của con tim và Tổ Quốc, mẹ lại tiễn “các anh” lên đường…
“Có nơi nào như đất nước chúng ta viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ/Khi giặc đến vạn người con quyết tử cho một lần Tổ Quốc được sinh ra” Những viên đạn bay ra từ nòng súng, xuyên nát trái tim người mẹ mất con, nhưng không làm lung lay được tinh thần của những bà mẹ anh hùng!Mẹ Thứ cần mẫn đào hầm trong vườn nuôi giấu chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật trong lòng địch, bao đêm dài mẹ thao thức canh chừng những cuộc họp của Đảng bộ ta hay những giấc mơ thấy các anh con trai của mình trong những giấc ngủ chập chờn nhưng những hình ảnh mơ hồ ấy hằng đêm lại làm Mẹ thao thức khôn nguôi…Lúc sinh thời, Mẹ Thứ kể rằng: “Ngày chúng nó đi mẹ còn nhớ rõ, lúc đó chúng nó còn trẻ lắm, tuổi mười tám đôi mươi. Chúng nó động viên mẹ đừng khóc, mẹ động viên chúng nó lên đường rồi lặng lẽ khóc thầm..”Tuổi Mẹ tuy đã cao những kí ức hoài niệm về quá khứ thường không rõ ràng duy chỉ hình ảnh 9 anh con trai ngoan hiền, anh dũng là mẹ nhớ mãi…Hình ảnh bát hương và 9 bộ chén đũa xung quanh Mẹ vừa để tưởng nhớ con vừa khắc hoạ nỗi lòng đau đớn của bà mẹ mang danh anh hùng của cả dân tộc.Mỗi ngày Mẹ Thứ sống với niềm hi vọng rằng trong 9 người con của mẹ sẽ có 1 “thằng bé” trở về báo hiếu công ơn sinh thành nhưng cuộc đời vốn luôn tồn tài những viết nhăn nhúm , gấp khúc đầy éo le, cả 9 hài tử của Mẹ Thứ không thể trở về bên mẹ theo cách thông thường mà họ “trở về” với hơi thở vươn mình độc lập, tự chủ của Tổ Quốc!
Bức chân dụng Mẹ Thứ như một “bằng chứng thép” về đức hi sinh đầy cao cả, tấm lòng nhân hậu của phụ nữ Việt Nam cũng như nêu bật lên nỗi đau của chiến tranh vẫn hằn in trong trái tim cao cả của những bà mẹ anh hùng.Là thế hệ của đất nước, có lẽ Gen Z là thế hệ cuối cùng được chiêm ngưỡng khối cựu chiến binh - những người hùng thực thụ bước ra từ chiến trận. Đây vừa là sự nuối tiếc nhưng cũng là động lực để “tân dân” của mảnh đất hình chữ S thân thương này tuyên cáo với cuộc đời, với thế giới, với bạn bè năm châu về những kỉ nguyên tiếp theo trong bề dày lịch sử của dân tộc.Ta hãy cùng viết lên những “khúc tráng ca” của thời đại mới, thời đại của sự biết ơn, tri ân và nỗ lực không ngừng nghỉ.Nếu nói thành tựu của cha ông ta là “chiếc chuôi dao” chủ chốt thì màn trình diễn của hậu bối chúng ta sẽ là “lưỡi dao sắc bén” để hoàn thành “con dao hoàn hảo” chinh phạt cả thế gian!


