Câu chuyện số 354 : ANH HÙNG LLVTND - VŨ THỊ KÍNH
“Máu đổ xuống là để cho đất nước nở hoa.” – câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang linh hồn của cả một thời đại anh hùng. Nó không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là lời thề vang vọng từ những năm tháng máu lửa. Trong khúc tráng ca ấy, cô Vũ Thị Kính (tức Trần Thị Khang) xuất hiện như một ngọn lửa âm thầm nhưng cháy bền bỉ- không ồn ào, không phô trương, nhưng ánh sáng của nó đủ để soi rọi niềm tin và lòng quả cảm của một thế hệ rực rỡ giữa bom đạn.
ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU
Họ và tên: Nguyễn Thị Ngọc Ánh
Lớp: 11H
Câu chuyện số 354
Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân
-Vũ Thị Kính-
“Máu đổ xuống là để cho đất nước nở hoa.” – câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang linh hồn của cả một thời đại anh hùng. Nó không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là lời thề vang vọng từ những năm tháng máu lửa. Trong khúc tráng ca ấy, cô Vũ Thị Kính (tức Trần Thị Khang) xuất hiện như một ngọn lửa âm thầm nhưng cháy bền bỉ- không ồn ào, không phô trương, nhưng ánh sáng của nó đủ để soi rọi niềm tin và lòng quả cảm của một thế hệ rực rỡ giữa bom đạn.
Đầu tháng 6 - 1950, Trần Thị Khang về thôn Phạm Xá (xã Tiên Tiến, huyện Phù Cừ) họp bàn với chị em chống càn và thu hoạch nhanh vụ lúa chiêm để phòng địch cướp phá. Trong một cuộc bao vây lùng sục của giặc Pháp, cô bị địch bắt. Chúng đưa cô về bốt La Tiến tra tấn cô rất dã man hòng khai thác thông tin về hoạt động của Việt Minh và cách mạng, tìm cơ sở của Đảng và lực lượng du kích. Dụ dỗ không được, chúng dùng cực hình tra tấn hòng khuất phục ý chí.
Ở nơi ngục tù tăm tối, Người con gái ấy – Trần Thị Khang – đã biến nơi tra tấn thành một chiến trường tinh thần, nơi mà kẻ thù tấn công bằng bạo lực, còn cô chống trả bằng niềm tin son sắt với Tổ quốc. Treo ngược người lên cành cây mà đấm đá đến khi ngất xỉu-là cách chúng lật ngược thân thể cô, nhưng không bao giờ lật ngược được trái tim đang hướng về cách mạng. Tra tấn bằng điện, có thể khiến cô đau đớn đến tê dại, nhưng không giật nổi một mạch máu phản bội nào trong tim. Dùng kìm rút hết móng tay rồi cắm kim vào đó... – tưởng như có thể chạm vào tận xương tủy nhưng lại chỉ khiến lòng yêu nước thấm sâu thêm vào từng giọt máu, linh hồn ấy vẫn không có một giây nào rời xa Tổ quốc. Ngất đi rồi tỉnh lại cô vẫn không ngớt vạch trần tội ác của bọn xâm lược, tuyên trùng giác ngộ cho những kẻ lầm đường lạc lối trở về với quê hương .Người ta có thể bẻ gãy đôi tay cô, nhưng không thể bẻ gãy được ý chí của một người chiến sĩ “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.”
Ta tự hỏi: điều gì đã khiến một cô gái mảnh mai chịu đựng được cực hình đến như vậy? Câu trả lời nằm ở chính thời đại ấy – khi Tổ quốc trở thành nơi neo đậu cuối cùng của mọi linh hồn, khi lòng yêu nước mạnh đến mức vượt qua ngưỡng chịu đựng của con người bình thường . Cái chết đến gần, nhưng chị không run sợ – vì phía sau chị là đồng đội, là dân làng, là Đảng, là Nhân dân: “quân giặc đã giết hại cô bằng hình thức man rợ dưới gốc cây đa La Tiến, rồi vứt xác xuống dòng sông Luộc”. Cái chết nếu phải trả giá cho sự tồn tại của Tổ quốc – thì cô chọn hy sinh như một lời thề thiêng liêng mang nặng trong đất trời.
Tiếng hô vang “Đả đảo thực dân Pháp! Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!” không chỉ là khẩu hiệu của người anh hùng lực lượng vũ trang mà là lời thề thiêng liêng giao phó trọn vẹn cuộc đời cho Tổ quốc. Có lẽ trong giây phút cuối cùng ấy, cô hiểu rằng thân xác sẽ rời bỏ thế gian, nhưng lý tưởng thì sẽ bước tiếp trong những trái tim Việt Nam. Năm ấy cô mới 21 tuổi – độ tuổi của mơ mộng, của những dự định còn dang dở – nhưng cô đã chọn sống một cuộc đời không dang dở với đất nước ,với quê hương.
“ Tổ quốc ở trong lồng ngực tôi đây
Trong hơi thở trong mặn nồng máu thịt
Trong giọng nói trong nụ cười tha thiết
Trong suốt cuộc đời cơ cực sướng vui”
“Tổ quốc trong tim tôi”-Lâm Thị Mĩ Dạ
Có lẽ thế hệ chúng ta ngày nay không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ, tiếng khóc nhỏ giọt như máu qua từng mùa lá rụng .Nhưng vẫn cần nghe tiếng lòng – rằng tự do không phải món quà trời ban, mà là di sản được đánh đổi bởi máu, bởi tuổi trẻ, bởi sinh mệnh của những người như con gái kiên trung với Đảng-Vũ Thị Kính.


