Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện số 358 : BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ VỀ TÌNH MẪU TỬ VÀ LÒNG YÊU NƯỚC - MẸ NGUYỄN THỊ THỨ

Năm nào cũng vậy cứ vào ngày giỗ của các con, mẹ Thứ lại ngồi ngẩn ngơ một mình trước những bằng khen Tổ quốc ghi công được treo ở trên tường. Nhìn mãi, nhìn mãi nước mắt mẹ lại rơi, mẹ mỉm cười trong nghẹn ngào nói: “Đất nước đã hòa bình rồi các con ạ! Các con biết không các con cũng góp phần làm nên độc lập ngày hôm nay đấy”. Đáp lại lời nói của mẹ chỉ là một khoảng không lặng im, mẹ lại bật khóc nức nở khi nhớ về những năm tháng đã qua.

Hưng Yên06/12/2025Đỗ Thị Thu (Trường THPT Nguyễn Siêu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU

Lớp: 11H

Họ và tên: Đỗ Thị Thu

Câu chuyện số 358

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Biểu tượng bất tử về tình mẫu tử và lòng yêu nước – mẹ Nguyễn Thị Thứ

Năm nào cũng vậy cứ vào ngày giỗ của các con, mẹ Thứ lại ngồi ngẩn ngơ một mình trước những bằng khen Tổ quốc ghi công được treo ở trên tường. Nhìn mãi, nhìn mãi nước mắt mẹ lại rơi, mẹ mỉm cười trong nghẹn ngào nói: “Đất nước đã hòa bình rồi các con ạ! Các con biết không các con cũng góp phần làm nên độc lập ngày hôm nay đấy”. Đáp lại lời nói của mẹ chỉ là một khoảng không lặng im, mẹ lại bật khóc nức nở khi nhớ về những năm tháng đã qua.

Khi thực dân Pháp xâm chiếm nước ta lần thứ hai, từng làng quê yên bình phút chốc đã bị phá tan và quê hương của bà cũng không phải là một ngoại lệ. Trước tình cảnh đó, ông Lê Tự Trị - chồng của mẹ Thứ đã cùng các con xung phong ra chiến trường. Nhớ lại ngày tiễn các con lên đường mẹ không khóc mà chỉ nhẹ nhàng buộc chiếc khăn đỏ lên vai con và dặn:

-Còn nước mình thì còn nhà mình.

Những đứa con của mẹ ai nấy cũng đều cười thật tươi, họ mang trong mình những khát khao cháy bóng về một ngày giải phóng. Trước khi đi họ đã ôm chặt lấy mẹ của mình và nói rằng:

-Chờ ngày chiến tranh kết thúc con sẽ về với mẹ, mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Nếu buồn hoặc nhớ bọn con thì hãy viết thư cho chúng con nhé!

Người mẹ dịu dàng vuốt lưng con rồi đáp:

-Các anh cứ đi đi không cần lo cho mẹ. Khi nào có thời gian thì về thăm mẹ.

Những lần chia tay không thể tránh được sự xúc động, dù lòng không nỡ xa con nhưng vì tương lai của đất nước mẹ cũng không thể ngăn cản những đứa con của mình lên đường. Trong mắt hai mẹ con giờ đây là sự kiên định với niềm tin chiến thắng và những đứa con mà mẹ nâng niu sẽ quay trả về với mẹ và đoàn tụ với gia đình.

Từ ngày tiễn càng con lên đường, từng người từng người một đều không có hồi âm gì. Không ai biết chúng nó như thế nào, có còn sống không hay là đã chết rồi. Và rồi vào một buổi trưa hè, mẹ Thứ nhận được thư nhưng lời mở đầu của lá thư lại là: “Thay mặt Ủy ban nhân dân...”. Mẹ loạng choạng ngã xuống trái tim như bị dao cứa vào đau đến mức không thể thở nổi. Anh Lê Tự Xuyến - chiến sĩ giao liên bị Pháp bắn tại đầu làng ngày 18-6-1948. Nửa tháng sau, ngày 5-10-1948, con trai Lê Tự Hàn Anh hy sinh khi làm nhiệm vụ tải thương. 10 ngày sau, con trai Lê Tự Hàn Em ngã xuống trong trận chống càn. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, người mẹ ấy đã nhận đến tới ba tờ giấy báo tử của các con. Nỗi đau ấy khiến bà mất ăn mất ngủ ngày ngày chỉ nghĩ tới ba đứa con trai đã mất. Hàng xóm xung quanh khuyên bà nên nén lại đau thương, phải nghĩ đến việc giữ gìn sức khỏe cho bản thân để còn có thể chờ đợi những đứa con khác quay về với bà.

Khi màn đêm buông xuống, người mẹ ấy trằn trọc không thể ngủ được. Mẹ nhớ lại những kí ức cùng vui đùa với các con, không biết từ bao giờ gối của mẹ đã ướt đẫm. Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên gò má của mẹ, rồi bà trách: “Hắn bảo hắn về với mẹ cơ mà? Hắn bảo ta phải giữ gìn sức khỏe để chờ hắn về cơ mà? Ta vẫn ở đây để chờ hắn nhưng bọn hắn lại bỏ ta mà đi...”. Những câu hỏi pha lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào mãi cứ lặp đi lặp lại trong đầu bà. Nhưng và biết rằng không thể cứ đau thương được mãi. Về sau, người mẹ ấy đã nén đau thương vào trong lòng, biến nỗi đau thành ngọn lửa – một ngọn lửa căm thù giặc. Tưởng rằng nỗi đau đã dừng lại ở đó nhưng đâu ai biết rằng điều gì đang chờ đợi mẹ Thứ ở phía trước.

Vào đầu tháng 4 năm 1954, người con thứ sáu của mẹ Thứ là anh Lê Tự Lem đã ra đi khi mới chỉ tròn hai mươi tuổi. Vào năm 1966, người con thứ bảy Lê Tự Nự cũng đã bỏ mình ở mặt trận Khu 5. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, hai người con Lê Tự Mười và Lê Thượng Trịnh đã cùng nhau hy sinh. Và mẹ Thứ từng khấp khởi mong ngày người con trai cả - anh Lê Tự Truyện sớm trở về khi chiến dịch giải phóng Sài Gòn tiến đến hồi kết. Nhưng khoảng 9 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, anh Truyện, chiến sĩ tham gia tiến công vào nội đô, đã anh dũng hy sinh ngay tại cửa ngõ Sài Gòn, chỉ vài giờ trước thời khắc đất nước hoàn toàn thống nhất. Liên tiếp giấy báo tử của các con được gửi về cho mẹ, người phụ nữ ấy với ánh mắt vô hồn nhìn lên bầu trời xanh rồi quỳ rạp xuống đất bất khóc thất thanh. Tiếng khóc như muốn xé tận trời xanh, nỗi đau ấy không thể diễn tả được bằng lời. Bà vừa khóc vừa kêu với trời: “Sao ông trời lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao lại từng chút từng chút một lấy đi linh hồn của một người mẹ như vây? Sao lại đối xử với các con của tôi như vậy?”. Hàng xóm xung quanh trông thấy cảnh ấy ai cũng lấy làm thương xót, phải chăng đó là sự đồng cảm của một người mẹ? Hay chỉ là một chút thương hại thoáng qua? Dù câu trả lời có là gì đi chăng nữa khi chứng kiến cảnh tưởng như vậy hỏi rằng: “Ai có thể không thương xót cho được...”. Ngày tiễn các con lên đường mặt ai nấy cũng đều rạng rỡ như hoa nhưng giờ đây những đứa con mà mẹ dứt ruột đẻ ra lại đang nằm lại nơi chiến trường lạnh lẽo.

Ngoài ra, mẹ còn có thêm một người con rể và hai đứa cháu ngoại. Con rể của mẹ là Ngô Tường, tham gia cách mạng từ thời chống thực dân Pháp. Năm 1956, anh bị giặc Mỹ bắt và bị tra tấn một cách dã man cho đến khi chết. Hai cháu ngoại của mẹ là Ngô Thị Điểu và Ngô Thị Cúc cũng đều hy sinh. Chị Ngô Thị Điểu đã bị quân Mỹ bắt và tra hỏi nhưng chị quyết tâm không khai, chị đã hy sinh vào tháng 8 năm 1970. Chị Ngô Thị Cúc cũng đã hi sinh trong lần công tác vào vùng địch năm 1973. Chiến tranh đã lấy đi tổng cộng 12 người con của mẹ Thứ, không một ai quay trở về với mẹ, họ đều đã hy sinh nơi chiến trường hết rồi... Mỗi lần nhận được giấy báo tử của các con là một lần mẹ mất đi linh hồn của mình

Sau này khi hòa bình được lập lại, mẹ vẫn thường xuyên nhớ về các con của mình. Từng kí ức cứ trôi dạt về khiến mẹ lại bật khóc. Dù mất mát đau thương là như vậy nhưng khi có người hỏi mẹ rằng:

-Bà có hối hận khi đã khuyên các con xung phong ra chiến trường không?

Mẹ vẫn kiên định mà trả lời:

-Dù kết quả có như thế nào, tôi cũng không hề hối hận với lựa chọn của mình.

Ai mà không muốn được ở cùng các con? Chẳng ai muốn cảnh cuối đời sống trong một căn nhà cô đơn, lạnh lẽo một mình cả. Nhưng sinh các con ra vào hoàn cảnh đất nước đang chiến tranh mẹ đâu còn sự lựa chọn nào khác. Mẹ Thứ tin rằng các con của mẹ cũng có suy nghĩ như vậy. Những đứa con trai của bà kiên cường như vậy cơ mà, chắc chắn chũng sẽ hiểu cho bà mà thôi. Sự hy sinh cao cả của mẹ không thể nào dễn tả được hết bằng lời.

Vào năm 1998 khi một đoàn khách nước ngoài về thăm mẹ Thứ, một nhà báo, cựu chiến binh người Hàn Quốc đã hỏi mẹ:

-Thưa bà, với quan niệm người Á Đông, con cái là phúc lộc, là tài sản. Khi người con thứ tư, thứ năm tử trận, tại sao bà vẫn tiếp tục động viên những người con khác ra mặt trận?

Mẹ Thứ điềm tĩnh trả lời:

-Ở nước tôi, Cụ Hồ đã dạy là “Không có gì quý hơn độc lập tự do” nên cứ là người Việt Nam, trong đó có các con, các cháu tôi đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để giành lấy độc lập, tự do. Nếu còn chiến tranh, các con tôi, rồi cháu tôi vẫn sẽ tiếp tục ra trận để giành độc lập, tự do, bình yên mà hôm nay chúng tôi đang hưởng.

Người cựu chiến binh ấy khá bất ngờ với câu trả lời của bà, nhưng nhiều hơn đó là sự xúc động, ông đã rưng rưng nước mắt cúi thấp người xuống nắm lấy tay bà rồi xin lỗi...

Năm 80 tuổi, ông trời đã lấy đi đôi mắt của mẹ Thứ, bà đã sống với con gái ở quê nhà sau đó chuyển ra Đà Nẵng sống cùng con út Lê Tự Tân cho đến khi mất ở tuổi 106 vào ngày 10-12-2010. Con gái lớn của mẹ Thứ là cô Lê Thị Trị khi nhớ về mẹ trong hồi tưởng của mình đã viết: “Lúc Mẹ còn sống, mỗi khi tới kỳ giỗ chạp của các con hay ngày Tết Nguyên đán, ngày Thương binh Liệt sỹ, Mẹ lọ dọ chống gậy đến bàn thờ thắp 9 ngọn nến, 9 nén hương và xếp 9 cái bát, 9 đôi đũa bên mâm cơm để gọi các con về với Mẹ… Lại có những đêm thiếp đi trong cơn mê, Mẹ như thấy các con về, Mẹ choàng tỉnh dậy, nước mắt lưng tròng đến trước bàn thờ gọi tên từng người con yêu quý và thắp 9 nén hương để tưởng nhớ các con…”. Khi viết những dòng này cô Trị đã nhớ về những đứa em của mình. Từng đứa, từng đứa một ngày nào con chạy theo gọi một tiếng “Chị ơi”, hai tiếng “Chị ơi” mà giờ đây chỉ còn lại mỗi chị. Bên cạnh đó, cũng là sự đau xót khi nhớ về người chồng và hai đứa còn gái đã mất của cô. Họ cũng đã bỏ cô lại mà đi, chắc hẳn giờ đây mấy người ấy cũng vui lắm khi nhìn thấy cảnh đất nước độc lập, nhân dân ai cũng có cái ăn cái mặc, không còn những ngày khói đạn của chiến tranh.

Một gia đình có tới 2 người Mẹ Việt Nam anh hùng đã cho thấy được mất mát vô cùng lớn do chiến tranh gây ra. Sự hy sinh vĩ đại của một người mẹ, điều mà không một ai có thể tưởng tượng được. Ngày tiễn các con lên đường mẹ cũng đã lường trước được việc đây có thể là lần cuối cùng mẹ được gặp con. Nhưng Mẹ không tin được rằng cả 9 người con trai của Mẹ đều không bao giờ quay về nữa...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn