Câu chuyện số 360 : VÕ THỊ SÁU - NỮ ANH HÙNG LIỆT SĨ TRẺ TUỔI CỦA VIỆT NAM
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ (nay là thị trấn Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu), trong một gia đình nghèo nhưng luôn yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Những năm 1940, vùng Đất Đỏ liên tục bị thực dân Pháp hành quân, càn quét, bắt bớ và đàn áp vô cùng tàn bạo. Từ nhỏ, Sáu đã chứng kiến những cảnh đồng bào bị đánh đập, những căn nhà bị đốt, tiếng khóc của người dân vô tội. Những hình ảnh ấy hun đúc trong cô bé một lòng căm thù giặc sâu sắc.
ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU
Lớp: 11H
Họ và tên: Hoàng Ngọc Thảo
Câu chuyện số 360
Võ Thị Sáu – nữ anh hùng liệt sĩ trẻ tuổi của Việt Nam
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ (nay là thị trấn Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu), trong một gia đình nghèo nhưng luôn yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Những năm 1940, vùng Đất Đỏ liên tục bị thực dân Pháp hành quân, càn quét, bắt bớ và đàn áp vô cùng tàn bạo. Từ nhỏ, Sáu đã chứng kiến những cảnh đồng bào bị đánh đập, những căn nhà bị đốt, tiếng khóc của người dân vô tội. Những hình ảnh ấy hun đúc trong cô bé một lòng căm thù giặc sâu sắc.
Khi mới 12–13 tuổi, trong khi nhiều bạn cùng trang lứa còn vui chơi, Sáu đã tham gia làm liên lạc viên cho đội công an xung phong và du kích địa phương. Thông minh, nhanh nhẹn, can đảm và có trí nhớ tốt, chị thường nhận nhiệm vụ theo dõi hoạt động của lính Pháp, mang thư, chuyển tin tức cho cán bộ cách mạng.
Một sự kiện nổi bật xảy ra năm 14 tuổi. Lúc đó, giặc Pháp đang dùng tên cai ác ôn Công để khủng bố và bắt bớ dân làng. Không chịu được cảnh dân bị áp bức, Sáu đã dùng lựu đạn ném vào hắn khi hắn đang chỉ huy đàn áp. Lựu đạn không giết chết được tên Công, nhưng làm hắn bị thương nặng và khiến quân Pháp hoảng sợ. Từ đó, Võ Thị Sáu bị liệt vào danh sách “phần tử nguy hiểm”, bị truy lùng gắt gao.
Năm 1949, trong một lần làm nhiệm vụ tại khu vực Đất Đỏ – Long Điền, chị bị giặc phục kích và bắt giữ. Tại nhà lao Thị Nghè rồi nhà tù Côn Đảo, chị chịu đủ mọi cực hình: đánh đập, bỏ đói, hỏi cung liên tục. Dù thân thể đầy thương tích, chị vẫn không khai một lời, không bán rẻ đồng đội. Tinh thần kiên cường của cô gái 16 tuổi khiến cả cai ngục phải kinh ngạc.
Giặc Pháp sau đó đưa chị ra tòa án binh. Dù còn là trẻ vị thành niên, chúng vẫn kết án tử hình – một hành động vô nhân đạo nhưng thể hiện rõ nỗi sợ hãi của chúng trước lòng dũng cảm của người chiến sĩ nhỏ tuổi này.
Sáng 23 tháng 1 năm 1952, Võ Thị Sáu được đưa ra pháp trường Côn Đảo. Trên con đường từ trại tù ra Bãi Dương, chị đi rất hiên ngang, vừa đi vừa hát bài “Tiến quân ca”. Những tù nhân khác kể lại rằng chị nở nụ cười trong trẻo, đôi mắt sáng rực niềm tin vào cách mạng. Khi tên lính yêu cầu bịt mắt, chị trả lời:“Không cần. Mắt tôi để nhìn quê hương lần cuối.”
Chị đứng thẳng, không run sợ, không kêu khóc. Tiếng súng nổ vang giữa bãi đất hoang. Chị ngã xuống, trở thành nữ liệt sĩ trẻ tuổi nhất của Nam Bộ thời điểm đó, khi mới khoảng 18–19 tuổi.
Sau ngày giải phóng, phần mộ chị được nhân dân gìn giữ, hương khói mỗi ngày. Người đời gọi chị là:
“Đóa hoa lê-ki-ma nở giữa đất đỏ Côn Đảo”— biểu tượng cho sự trong trắng, quả cảm và hy sinh.
Tên tuổi Võ Thị Sáu mãi mãi được xem như ngọn lửa bất diệt của tinh thần yêu nước, là tấm gương rực sáng cho lớp lớp thanh niên Việt Nam noi theo.



