Câu chuyện số 4 - Nữ thanh niên xung phong: Đinh Thị Thu Hiệp
Trong một buổi gặp gỡ nhân chứng lịch sử tại địa phương, tôi được nghe cô Hiệp – một cựu nữ thanh niên xung phong đã ngoài bảy mươi – kể về quãng đời tuổi trẻ của mình trong những năm tháng chiến tranh. Dáng người nhỏ bé, giọng nói vẫn còn rắn rỏi, cô bắt đầu câu chuyện bằng nụ cười hiền, nhưng trong ánh mắt thoáng hiện nỗi nhớ về một thời đạn bom khốc liệt.
Cô kể rằng cô lên đường khi vừa tròn mười tám tuổi. “Hồi đó trẻ lắm, tóc còn tết hai bên, vậy mà xung phong ra chiến trường như đi trẩy hội,” cô cười, nhưng giọng chợt chùng xuống khi nhắc đến những tháng ngày không thể nào quên. Công việc của cô và đơn vị là mở đường, san lấp hố bom, tải đạn, tải gạo giữa mưa bom bão đạn. Có những ngày máy bay địch đánh phá liên tục, mặt đường bị cày xới, đất đá bay mù trời, vậy mà các cô vẫn lao ra, tay cuốc tay xẻng, giành từng tấc đường cho đoàn xe ra mặt trận.
Cô nói, có những đêm mưa rừng lạnh cắt da cắt thịt, cả đội phải nằm lại trong hầm chữ A, ôm nhau cho đỡ lạnh. Những lúc yên tiếng bom, các cô lại ngồi vá áo, chép vội vài dòng gửi về gia đình, rồi tranh thủ hát vài bài để quên đi nỗi sợ hãi. “Sợ chứ, ai mà không sợ,” cô bảo, “nhưng nghĩ đến bộ đội ngoài chiến trường cần đường thông, nghĩ đến quê hương mình, sợ cũng hóa thành can đảm.”
Giọng cô nghẹn lại khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Trường Sơn. Cô nhớ nhất là Lan – người bạn thân cùng quê – đã hi sinh trong một lần san lấp đường. “Hôm đó bom nổ bất ngờ. Tôi nằm xuống kịp, còn nó thì….” Cô ngừng lại, bàn tay run run vuốt vội giọt nước mắt. “Tuổi trẻ của chúng tôi là thế đó. Có những người chưa kịp yêu ai, chưa kịp sống cho chính mình.”
Nghe cô kể, tôi cảm nhận rõ sự kiên cường, hi sinh và lòng yêu nước của những cô gái tuổi mười tám đôi mươi năm ấy. Họ đã sống một tuổi trẻ không sợ gian khổ, đặt Tổ quốc lên trên mọi nỗi đau và mất mát.
Kết thúc buổi trò chuyện, cô nắm tay tôi và nói: “Chúng tôi đã làm hết sức mình để các cháu được sống trong hòa bình. Giờ chỉ mong thế hệ sau biết trân trọng, biết sống tử tế và cố gắng hơn.” Lời cô nói giản dị mà thấm thía, như một lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của chúng tôi hôm nay.



