Anh hùng Lực lượng vũ trang

(CÂU CHUYỆN SỐ 44) Lộc Văn Trọng – Người lái xe “giữ mạch sống” cho chiến trường Điện Biên

Đắk Lắk15/04/2026ĐOÀN CƠ SỞ VKSND TỈNH ĐẮK LẮK (ĐOÀN CƠ SỞ VKSND TỈNH ĐẮK LẮK)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bản hùng ca của Chiến dịch Điện Biên Phủ, bên cạnh những trận đánh vang dội nơi tuyến đầu, còn có những con người lặng thầm giữ cho mạch sống hậu cần không bao giờ đứt đoạn. Lộc Văn Trọng – người lính lái xe vận tải – chính là một trong những biểu tượng tiêu biểu của sự hy sinh âm thầm mà vĩ đại ấy.

Sinh năm 1905 tại Cao Bằng, trong một gia đình dân tộc Tày, cuộc đời ông sớm trải qua nhiều biến động. Trước Cách mạng Tháng Tám, ông bị thực dân Pháp bắt đi lính, đưa sang Pháp học lái xe. Nhưng cũng chính nơi đất khách, ông đã sớm giác ngộ, tham gia phong trào đấu tranh của binh lính người Việt, kiên quyết không phục vụ cho âm mưu chiến tranh của thực dân, chấp nhận bị bắt giam, đày ải nơi Bắc Phi.

Năm 1946, trở về Tổ quốc, ông tiếp tục dấn thân vào con đường cách mạng. Đến năm 1950, dù đã 45 tuổi, khi biết quân đội đang cần lái xe phục vụ chiến dịch, ông lập tức xung phong nhập ngũ. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những cung đường vận tải đầy bom đạn, hiểm nguy.

Trong suốt nhiều năm phục vụ các chiến dịch lớn như Biên giới, Hòa Bình, Tây Bắc, Thượng Lào và Điện Biên Phủ, Lộc Văn Trọng đã lái xe hơn 30.000km an toàn, vận chuyển hàng nghìn tấn vũ khí, lương thực đến tiền tuyến. Chiếc xe ông điều khiển chưa từng phải bỏ dở nhiệm vụ giữa chừng – một kỳ tích trong điều kiện đường sá hiểm trở, phương tiện thiếu thốn và bom đạn luôn rình rập.

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiệm vụ vận tải trở nên sống còn. Những con đường dài hàng trăm cây số xuyên rừng, vượt đèo như Pha Đin luôn bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Nhưng giữa hiểm nguy ấy, Lộc Văn Trọng vẫn bình tĩnh, mưu trí và dũng cảm.

Có lần, đoàn xe của ông gặp bom địch nổ ngay phía trước, đất đá văng tung tóe, máy bay vẫn quần thảo trên đầu. Trong tình huống sinh tử, ông ra lệnh tắt đèn, trực tiếp lái xe dẫn đầu, đưa cả đoàn vượt qua trọng điểm an toàn.

Một lần khác, khi xe bị trúng đạn trên đèo, để tránh làm tắc đường và bảo vệ số đạn quý giá, ông đã quyết định lao xe xuống vực. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông nghĩ tới không phải là tính mạng mình, mà là kiểm tra số đạn trên xe còn nguyên vẹn hay không. Rồi ông lại quay trở lên đường, cùng đồng đội cứu những xe khác đang gặp nguy hiểm.

Không chỉ dũng cảm, ông còn là người lính mẫu mực trong công tác kỹ thuật. Với quan niệm “yêu xe như con, quý xăng như máu”, ông chăm sóc phương tiện tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ: từ việc lau chùi bằng nhiều loại chổi khác nhau đến việc gia cố đường, lót đá khi gặp hố sâu để bảo vệ xe.

Chính nhờ tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy ấy, ông trở thành lá cờ đầu của lực lượng vận tải quân sự – một mắt xích quan trọng góp phần bảo đảm cho chiến thắng lịch sử của dân tộc.

Ngày 31/8/1955, Lộc Văn Trọng được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng Huân chương Quân công hạng Ba – phần thưởng xứng đáng cho một cuộc đời cống hiến bền bỉ và thầm lặng.

Lộc Văn Trọng không trực tiếp cầm súng xung phong nơi chiến hào, nhưng ông đã chiến đấu trên những cung đường – nơi mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với cái chết.

Giữa núi rừng Tây Bắc năm xưa, hình ảnh người lái xe lặng lẽ vượt đèo trong đêm tối, không đèn, chở đầy đạn dược ra tiền tuyến đã trở thành biểu tượng của ý chí Việt Nam: bền bỉ, gan dạ và tuyệt đối trung thành với nhiệm vụ.

Một con người giản dị, một cuộc đời không ồn ào – nhưng chính những “người giữ đường” như Lộc Văn Trọng đã làm nên chiến thắng, viết nên lịch sử bằng những bánh xe không bao giờ dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
(CÂU CHUYỆN SỐ 44) Lộc Văn Trọng – Người lái xe “giữ mạch sống” cho chiến trường Điện Biên | Câu chuyện thời hoa lửa