(CÂU CHUYỆN SỐ 49) ANH NUÔI ĐINH VĂN MẪU
Trong bản anh hùng ca của Chiến dịch Điện Biên Phủ, có những con người không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại giữ vai trò sống còn – nuôi dưỡng sức mạnh cho cả chiến trường. Đinh Văn Mẫu – người chiến sĩ nuôi quân – chính là một biểu tượng như thế: lặng thầm, bền bỉ nhưng vô cùng vĩ đại.
Sinh năm 1924, là người dân tộc Mường ở Phú Thọ, ông nhập ngũ năm 1949 và gắn bó với công việc cấp dưỡng suốt nhiều năm. Trong suốt 7 năm phục vụ qua 8 chiến dịch lớn, ông luôn là tấm gương về tinh thần trách nhiệm, sáng tạo và tận tụy với đồng đội.
Công việc của một “anh nuôi” giữa chiến trường không hề giản đơn. Đó là những chuyến gánh cơm nặng 50–60kg, vượt đèo dốc, sông suối, băng qua bom đạn để kịp bữa ăn cho bộ đội. Có khi đồng đội ốm yếu, ông một mình gánh tới 80kg mà vẫn theo kịp đơn vị hành quân, bảo đảm từng bữa cơm nóng giữa chiến trường khốc liệt.
Trong các chiến dịch, từ Lý Thường Kiệt (1951) đến Tây Bắc (1952), hình ảnh Đinh Văn Mẫu luôn gắn với những hành động dũng cảm và đầy sáng tạo. Khi nước lũ dâng cao, ông không ngại nguy hiểm, bơi qua trước, căng dây rừng làm cầu cho đồng đội vượt suối, rồi quay lại gánh thêm cơm nước.
Nhưng dấu ấn sâu đậm nhất của ông chính là tại chiến trường Điện Biên. Trên các điểm cao như C1, D1, D2 – nơi bom đạn dội xuống từng giờ – mỗi ngày ông phải đi lại 2–3 chuyến, vượt gần 3km trong tầm pháo địch để đưa cơm nước đến tận tay chiến sĩ.
Có những đoạn đường hào nông, địch bắn phá dữ dội, việc tiếp tế gần như không thể thực hiện. Trước tình thế đó, ông đã nghĩ ra cách gói cơm lớn, ngụy trang cẩn thận rồi kéo dây chuyển qua trận địa, giúp từng phần cơm đến được với bộ đội an toàn.
Không chỉ vậy, ông còn sáng tạo ra việc dùng ống bương đựng nước và canh, vừa gọn nhẹ, vừa tiện mang vác trong điều kiện chiến trường. Những sáng kiến giản dị ấy đã góp phần bảo đảm sức khỏe, tinh thần cho bộ đội – yếu tố quyết định trong những trận đánh dài ngày, ác liệt.
Đặc biệt, trong đêm mở màn trận Him Lam (13/3/1954), ông cùng đồng đội thức trắng đêm nấu cơm, nắm thành từng phần nhỏ để bộ đội mang theo. Nhờ đó, khi bước vào trận đánh, mỗi người lính đều có đủ lương thực, nước uống – một sự chuẩn bị thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng cho chiến thắng.
Giữa chiến hào khói lửa, khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, Đinh Văn Mẫu vẫn kiên trì một nhiệm vụ giản dị: “làm sao để bộ đội có cơm ăn, có sức mà chiến đấu”. Chính sự tận tụy ấy đã trở thành nguồn động viên lớn lao, tiếp thêm ý chí cho những người lính nơi tuyến đầu.
Với những đóng góp xuất sắc, ngày 7/5/1956, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng nhiều phần thưởng cao quý khác – sự ghi nhận xứng đáng cho một con người đã góp phần làm nên chiến thắng bằng những việc tưởng chừng giản dị nhất.
Đinh Văn Mẫu không phải là người trực tiếp xung phong tiêu diệt địch, nhưng ông đã chiến đấu theo cách của riêng mình – chiến đấu để giữ cho “bếp lửa chiến trường” không bao giờ tắt.
Giữa núi rừng Tây Bắc năm xưa, hình ảnh người “anh nuôi” gùi cơm, mang nước, lặng lẽ băng qua bom đạn đã trở thành biểu tượng của hậu phương ngay trong lòng chiến trường – nơi sự sống được giữ gìn từng bữa ăn, từng ngụm nước.
Một con người bình dị, một công việc thầm lặng – nhưng chính những “người giữ bếp” như Đinh Văn Mẫu đã góp phần nuôi dưỡng chiến thắng, viết nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc Việt Nam.



