Câu chuyện số 5 - Nữ thanh niên xung phong: Nguyễn Thị Hường
Trong một lần tham gia buổi nói chuyện truyền thống ở địa phương, tôi được nghe cô Nguyễn Thị Hường – một nữ thanh niên xung phong năm xưa – kể lại quãng đời tuổi trẻ giữa chiến tranh. Giọng cô nhẹ nhưng dứt khoát, thỉnh thoảng lẫn vào chút run run của ký ức cũ, như thể những câu chuyện tưởng đã ngủ yên lại sống dậy ngay trước mắt.
Cô kể rằng khi mới mười tám tuổi, cô đã xung phong rời quê lên đường. "Lúc đó ai cũng nghĩ đơn giản: đất nước đang cần, mình phải đi," cô cười hiền, nhưng trong mắt ánh lên niềm tự hào. Đơn vị của cô làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn, san lấp hố bom, vận chuyển đạn dược và cứu thương khi cần. Công việc tưởng nhẹ nhàng nhưng lại luôn đối mặt với cái chết. Có những đêm máy bay địch rải bom liên tục, đất dưới chân rung lên từng hồi mà các cô vẫn phải chạy ra trận địa lấp đường để bộ đội kịp hành quân.
Cô nhớ nhất những ngày mưa dài triền miên. Quần áo ướt sũng, chân tay nứt nẻ, nhiều khi cả tổ phải bám vào nhau mà đi vì đường trơn trượt. Thức ăn chỉ là mấy củ sắn, nắm gạo rang, nhưng ai cũng động viên nhau: “Ráng chút nữa thôi, hết mưa lại nắng mà!”. Tình đồng đội, tình chị em đã giúp họ vượt qua mọi vất vả tưởng như không thể chịu nổi.
Có lần cô bị sức ép bom hất văng xuống một khe suối. Khi tỉnh lại, cô thấy đồng đội đang khóc vì tưởng đã mất cô. Cô nói đó là khoảnh khắc cô thấm thía hơn bao giờ hết rằng sự sống – cái mà thời bình người ta coi như hiển nhiên – trong chiến tranh mong manh đến mức nào. Nhưng chính điều ấy lại khiến cô và mọi người càng quyết tâm hơn. “Phải sống, phải làm nốt những việc đất nước giao”, cô nói, giọng bỗng trở nên mạnh mẽ.
Nghe cô Hường kể, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của cô và bao người khác đã trôi qua giữa những hiểm nguy không thể hình dung hết. Nhưng trong từng lời kể, tôi không nghe thấy sự tiếc nuối hay oán thán, mà chỉ có niềm tự hào và sự bình thản của người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Những câu chuyện của cô khiến tôi càng trân trọng hơn hòa bình hôm nay và nhắc mình sống sao cho xứng với thế hệ đã gieo tuổi xuân trên những cung đường bom đạn.



