Câu chuyện số 53
nghệ sĩ điêu khắc Hồ Uông, một người gắn bó với Thành cổ nhiều năm kể lại làm bao người nghe cảm động. Thật bất ngờ, năm 2000, ngay tại vị trí ông Hồ Uông trông thấy người cán bộ và bày khói hương tưởng niệm, Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị đã khai quật được một nấm mồ liệt sĩ.
Hài cốt nằm dưới mộ hiện ra giống y đúc những gì người nghệ sĩ đã trông thấy từ 10 năm trước, nghĩa là cũng đầy đủ xắc cốt trên vai và súng lục bên hông. Trong xắc cốt, giấy tờ của người đã khuất được bọc kỹ trong một tấm nilon Trung Quốc nên hầu như vẫn còn nguyên vẹn. Nhờ đó, người ta mới biết được lai lịch của liệt sĩ. Anh là Lê Binh Chủng, quê ở Quỳnh Mỹ, Quỳnh Lưu, tỉnh Ngệ An, nguyên chính trị viên Tiểu đoàn 3, Tỉnh đội Quảng Trị.
Năm 1970, trên đường vào Nam chiến đấu, đơn vị của Lê Binh Chủng có dừng chân một thời gian ở Quảng Bình. Tại đó, anh đã đem lòng yêu thương chị Phan Thị Biển Khơi, một nữ dân quân tại địa phương. Chiến tranh, không có nhiều thời gian cho những sự chọn lựa. Đám cưới của họ đã được đơn vị đứng ra tổ chức nhỏ gọn, khách mời chỉ là một số ít anh em cùng đơn vị nên rất ít người biết. Chưa kịp báo cho tin cho bố mẹ ở quê, Lê Binh Chủng đã vội vàng cùng đơn vị xuôi Nam và tham gia ngay vào chiến dịch giải phóng Quảng Trị.
Anh cũng không hề biết rằng, tại Quảng Bình, vợ mình đã mang thai. Đứa bé chào đời được chị Biển Khơi đặt tên là Lê Tường An. Năm 1972, khi bé Tường An vừa đầy tuổi, chị Biển Khơi nhận được hung tin chồng mình đã hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị. Lần theo địa chỉ anh ghi, chị ôm con về Nghệ An ra mắt bố mẹ chồng. Chưa hề nhận được tin con trai lập gia đình, bố mẹ Lê Binh Chủng đã không tin và không chấp nhận con dâu cùng cháu nội.
Dù vậy, người vợ trẻ vẫn kiên gan ở vậy thờ chồng và nuôi con, không đi bước nữa. Thương nhớ anh, chị vẫn giữ trong lòng một đức tin mãnh liệt sẽ có ngày đứa con của họ được tìm về nguồn cội. Gần 30 năm sau, hài cốt liệt sĩ Lê Binh Chủng được tìm thấy. Toàn bộ những kỷ vật còn lại của liệt sĩ Lê Binh Chủng đã được gửi đúng địa chỉ cho gia đình anh. Trong số này có hai bức thư, một gửi cho chị Biển Khơi, một gửi cho bố mẹ đẻ, Lê Binh Chủng viết nhưng chưa kịp gửi.
Trong thư gửi bố mẹ mình, Lê Binh Chủng đã thông báo cho bố mẹ việc mình đã lập gia đình, dặn dò bố mẹ chăm sóc vợ con giùm nếu không may anh phải hy sinh. Đọc thư, bố mẹ người liệt sĩ không khỏi bàng hoàng. Họ tức tốc vào ngay Quảng Bình để đón cô con dâu Phan Thị Biển Khơi và cháu nội Lê Tường An về quê anh ở Quỳnh Lưu nhận họ. Vậy là sau gần 30 năm, một vết thương chiến tranh có điều kiện lành lại trong đoàn tụ!
Ngày nay, cả hai bức thư và những kỷ vật của liệt sĩ Lê Binh Chủng đều được trưng bày một cách trang trọng trong Bảo tàng di tích Thành cổ Quảng Trị như dấu chứng cảm động của một thời đầy hy sinh mất mát nhưng rất đỗi hào hùng



