Bài viết

câu chuyện số 6: ĐẤU TRANH CỦA TÙ BINH CĂNG CÂY DỪA (1953 – 1954)

An Giang22/05/2026chi đoàn vườn quốc gia phú quốc (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐẤU TRANH CỦA TÙ BINH[1]

- Đấu tranh chống địch lừa bịp các tù binh lớn tuổi

Sau những thủ đoạn trên không đạt được kết quả, chúng bắt đầu chiến dịch lừa bịp các tù binh lớn tuổi, Sở Chỉ huy Căng lựa chọn trong danh sách tù những tù binh từ 55 tuổi trở lên, mời các cụ đến văn phòng Sở Chỉ huy và làm công tác tư tưởng “chuẩn bị cho hồi hương” nhằm lừa bịp các cụ để khai thác tin tức.

Tên Thiếu úy Diệp và bọn sĩ quan Ban Tác động tinh thần mời từng người lên và thuyết phục: “Chúng tôi thấy các cụ tuổi già, sức yếu, tù đày mãi thì không có ngày về, nên muốn đề nghị cấp trên phóng thích các cụ, đưa các cụ hồi hương. Vậy các cụ giúp chúng tôi thì chúng tôi mới có thể giúp các cụ...”. Sau đó chúng đặt ra một số câu hỏi với các cụ: “Ban Đại diện có bàn với mọi người trong trại phá Phoay-ê không? Có phải đã cho phép tù binh lấy sách báo để đi vệ sinh? Trong việc lập danh sách tù binh, có phải Ban Đại diện khuyên mọi người khai khác với khẩu cung khi bị bắt không? Ban Đại diện thường bàn với tù binh những việc gì, khuyến cáo anh em những gì? Trong Ban Đại diện, ai được anh em tín nhiệm nhất? v.v..

Nhận rõ âm mưu của địch từ trước, Ban Đại diện các trại đã chuẩn bị tinh thần và nhắc các cụ cũng như nói rõ âm mưu của địch để các cụ hiểu và đối phó. Vì vậy, các cụ đã trả lời các câu hỏi đã được chuẩn bị trước và không để lộ tin tức gì của Ban Đại diện. Thấy không khai thác được vậy, ta cần tổ chức đối phó với chiến dịch tâm lý của chúng. Hàng ngày, các Chi bộ, Ban Đại diện mở rộng công tác tuyên truyền đến từng gia đình, từng người, vạch trần âm mưu của địch, nói rõ những luận điệu xảo trá của chúng, nhắc mọi người giữ vững tinh thần, khí tiết của người cách mạng, tích cực phòng gian để tránh lọt ra ngoài theo địch... Công tác xây dựng nội bộ, cải thiện đời sống tù binh, công tác binh vận và tổ chức vượt ngục giải thoát tù binh vẫn thường xuyên được tiến hành một cách khẩn trương nhưng tuyệt đối bí mật. Bên cạnh đó, Đảng ủy cũng chủ trương chuẩn bị đối phó với chiến dịch khủng bố của địch, bắt nhốt cán bộ vào trại biệt lập chúng vừa xây dựng xong, nhằm phá hoại cơ sở của Đảng và các tổ chức của ta trong Căng.

Đảng ủy đã chuẩn bị lý lịch trích ngang của từng tên sĩ quan và hạ sĩ quan thuộc loại gian ác và thủ đoạn nhất của Sở Chỉ huy Căng phổ biến đến từng trại và từng đảng viên, các gia đình (trừ những đối tượng ta đang phòng gian) để chuẩn bị chiến dịch đối phó với kế hoạch chiến tranh tâm lý của địch. Đảng ủy Căng chỉ rõ các tên:

- Đại tá Nguyễn Ngọc Lễ, Quân khu trưởng, người vạch ra các chủ trương đối phó với tù binh. Lễ không trực tiếp quản lý Căng, nhưng âm mưu của hắn rất thâm độc, bằng mọi cách, Lễ không thực hiện việc trao trả tù binh giữa Pháp và Việt Nam; tìm cách tẩy não biến những người cộng sản thành một đội quân ác ôn, tuân phục và đây cũng là “chiến công” để hắn có thể trở thành thiếu tướng quân đội quốc gia.

- Thiếu tá Trần Vĩnh Đắc (lúc này chưa trở thành trung tá), trực tiếp chỉ huy quân sự ở Phú Quốc, Giám đốc Căng Cây Dừa. Đắc cũng là tên cáo già như Lễ nhưng bên ngoài hắn thường tỏ ra ôn hòa, giả nhân đạo để lấy lòng tù binh, hắn rất sợ tù binh ám sát nên không dám vào các trại tù kiểm tra, giám sát.

Đại úy Phú, Phó Giám đốc Căng, phụ trách hậu cần là tên hay theo dõi, giám sát các trại tù. Hắn thường đột xuất vào các trại để kiểm tra bất ngờ rồi tìm cách tịch thu các sản phẩm của tù binh.

- Đại úy Dư, trực tiếp chỉ huy một tiểu đoàn lính phòng thủ vòng ngoài Căng. Dư đóng tại bốt Cây Cầy. Hắn có quen biết với đồng chí Bảy Đại diện trưởng trại B và thường tìm cách vào trại thăm đồng chí Bảy để dò la tin tức nhằm ngụy tạo cho mình vỏ bọc là người ủng hộ tù binh, cố giấu thân phận một tên Việt gian phản động để lừa gạt tù binh.

- Trung úy Ca, Sĩ quan văn phòng Sở Chỉ huy Căng, trợ lý cho tên Trần Vĩnh Đắc, là một sĩ quan trẻ, trước đây hắn là học trò của đồng chí Bảy, bạn của đồng chí Kỳ. Ca sử dụng đồng chí Kỳ giúp việc văn phòng Căng, hắn là một tên trung lập.

- Trung úy Diệp, là Sĩ quan tâm lý chiến, phụ trách Ban Tác động tinh thần của Sở Chỉ huy Căng. Tên Diệp rất thâm độc, nguy hiểm và tàn ác. Hắn thường la cà vào các trại để do thám và tìm cách liên lạc với những tên Việt gian trong các trại tù. Hắn chủ trì các hoạt động tâm lý chiến hướng vào tù binh, thực hiện các kế hoạch đánh phá cơ sở của ta trong Căng. Ngoài ra, ta nêu ra một số tên sĩ quan khác để tù binh cảnh giác.

Khi chúng dùng kế hoạch thông tin tuyên truyền, ta đối phó bằng cách viết bài với lời lẽ dễ hiểu, phân tích có tình có lý từng việc một, đêm đọc cho tù binh các trại nghe để trấn an tinh thần tù binh. Khi chúng mở loa phát thanh, anh em lấy búa đập thật mạnh vào sắt thép hay tổ chức hát thật to những bài ca cách mạng để át đi tiếng loa... Kết quả hai tháng sau, chiến dịch chiến tranh tâm lý của địch đã bị thất bại. Tuy nhiên, chúng cũng đã gửi được thông tin ngầm cho bọn Việt gian để bắt liên lạc với chúng. Bọn Việt gian cũng đã gây cho ta một số khó khăn như: ý định nhét giẻ đốt trại, gây hỏa hoạn, tạo cớ để khủng bố tù binh, lật đổ Ban Đại diện. Đồng thời, chúng có kế hoạch nhảy ra hoạt động công khai với địch, nhưng bị anh em cảnh giác phát hiện, kịp thời phá mưu đồ của chúng.

Đầu năm 1954, nhận thấy tổ chức Đảng trong trại giam có nhiều nguy hiểm, địch tổ chức đánh phá tổ chức Đảng và chính quyền tự quản của tù binh, xóa chế độ đại diện, lập chế độ trại trưởng, suốt hai tháng liền, gây cho ta một số khó khăn và tổn thất. Đảng ủy Căng Cây Dừa đã tổ chức cho từ binh đấu tranh quyết liệt, địch phải nhượng bộ, chấp nhận trở lại chế độ đại diện, Đảng ủy Căng tiếp tục khôi phục lại chế độ tự quản và chỉ đạo chặt chẽ các hoạt động trong toàn Căng cho đến ngày trao trả tù binh (tháng 8-1954).


[1] Huy Ninh, Phú Quốc Sống dội Hòn Dừa, Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Hải Hưng, 1991, tr. 97-120.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn