Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện số 8 - CHỦ TỊCH MẶT TRẬN RMAH A YUL — CỜ ĐỎ KHÔNG TẮT

CHỦ TỊCH MẶT TRẬN RMAH A YUL — CỜ ĐỎ KHÔNG TẮT

Gia Lai01/07/2026Đoàn TNCS Hồ CHí Minh xã Ia Le (Xã Ia Le)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử cách mạng của xã Ia Le, ít ai có cuộc đời hoạt động dài hơn và trọn vẹn hơn Rmah A Yul. Sinh năm 1930 tại làng Puối Lốp B, ông đã trải qua gần trọn một thế kỷ đầy biến động của dân tộc — từ những ngày dưới ách thực dân đến ngày độc lập, từ kháng chiến chống Mỹ đến công cuộc bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn cam go, Rmah A Yul — lúc ấy đã 30 tuổi — tình nguyện nhập ngũ. Ông mang theo lòng yêu nước của người đàn ông Ja Rai đã thấm nhuần tinh thần cách mạng qua những năm tháng sống dưới sự áp bức. Hơn hai thập kỷ hoạt động tiếp theo của ông là hành trình không ngơi nghỉ vì đồng bào và Tổ quốc.

Với uy tín cao trong cộng đồng và năng lực tổ chức xuất sắc, Rmah A Yul được giao trọng trách Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã, đồng thời kiêm phụ trách đội công tác số 04 của xã Ia Le. Đây là hai vai trò đòi hỏi người lãnh đạo phải vừa có tâm vừa có tầm: vừa lo vận động quần chúng, đoàn kết các dân tộc, vừa trực tiếp tham gia công tác an ninh, trật tự ở địa phương.

Năm 1983, khi đã 53 tuổi, ông vẫn trực tiếp tham gia chiến dịch truy quét FULRO cùng xã đội tại khu vực suối Ia Bar. Ở cái tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi, người Chủ tịch Mặt trận vẫn đứng ở tiền tuyến — không phải vì bổn phận mà vì ông không thể để đồng đội trẻ xông pha một mình khi mình còn sức chiến đấu.

Trong trận chiến đấu ở suối Ia Blứ, Rmah A Yul trúng đạn và hy sinh. Ông ngã xuống trong tư thế của người chiến sĩ — súng trên tay, mặt hướng về phía trước. Hơn 23 năm hoạt động cách mạng không mệt mỏi của ông kết thúc ở dòng suối quê hương, nơi ông đã bắt đầu cuộc đời.

Rmah A Yul ra đi nhưng ngọn lửa yêu nước mà ông thắp lên trong lòng bà con xã Ia Le không bao giờ tắt. Từ người lính trẻ nhập ngũ năm 1960 đến vị Chủ tịch Mặt trận hy sinh năm 1983, ông đã sống trọn vẹn với lý tưởng mà mình theo đuổi. Đó là cuộc đời đáng tự hào nhất — cuộc đời vì dân, vì nước, vì những người mình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn