Câu chuyện tái hiện những phút giây nghẹt thở của người lính dưới hầm trú ẩn Trường Sơn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tiếng nổ.
Câu chuyện khắc họa khoảnh khắc ám ảnh nhất của đời lính Trường Sơn: khi tiếng máy bay gầm trên đầu và người lính hiểu rằng số phận có thể được quyết định chỉ trong vài giây.
Có những âm thanh theo người lính suốt cả đời. Với tôi, đó là tiếng máy bay gầm trên đầu giữa rừng Trường Sơn. Nó không chỉ là âm thanh, mà là lời cảnh báo của cái chết.
Đêm ấy, chúng tôi đang hành quân thì bỗng nghe tiếng ù ù rất thấp, rất gần. Kinh nghiệm bảo rằng: máy bay đã phát hiện mục tiêu. Chỉ vài giây sau, tiếng gầm xé toang không gian, ép cả cánh rừng xuống.
Tôi ngước nhìn lên bầu trời đen đặc, không thấy gì ngoài bóng máy bay lướt qua. Nhưng chính sự vô hình ấy mới đáng sợ. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào – không kịp chạy, không kịp tránh.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nghĩ đến cha. Nghĩ đến ngày tiễn tôi ra đầu làng Đông Hưng, cha chỉ nói một câu: “Đi cho trọn phận người con trai”. Tôi nắm chặt quai ba lô, tự nhủ: dù có chuyện gì cũng không được ngã gục.
Bom không rơi ngay. Máy bay gầm thêm một vòng rồi xa dần. Nhưng dư âm của tiếng động ấy còn đọng lại rất lâu trong ngực tôi. Nó nhắc tôi rằng mỗi bước chân Trường Sơn đều được trả bằng sự đánh cược sinh mạng.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi vẫn giật mình mỗi khi nghe tiếng máy bay. Nhưng rồi tôi hiểu: chính những khoảnh khắc ấy đã dạy tôi biết quý từng phút giây yên bình, từng nhịp sống đời thường nơi quê lúa.



