Câu chuyện: "Tất cả chúng mày đã bị một mình tao bao vây!"
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất, dốc đèo Hải Vân hiểm trở nối liền Thừa Thiên - Huế và Đà Nẵng trở thành tuyến giao thông quân sự sống còn của địch. Hàng ngày, những đoàn xe bọc thép, xe chở lính và khí tài của quân Mỹ liên tục rầm rập qua đèo. Nhưng chính tại nơi rừng sâu đá núi này, quân thù đã phải đối mặt với một nỗi khiếp sợ vô hình mang tên Trịnh Tố Tâm – người chiến sĩ công binh trẻ tuổi được mệnh danh là "Vua mìn đèo Hải Vân".Vào một ngày nắng cháy, đơn vị của Trịnh Tố Tâm nhận lệnh tổ chức phục kích một đoàn xe vận tải bọc thép của Mỹ hành quân qua đèo. Tổ chiến đấu nhanh chóng bí mật luồn rừng, gài sẵn hệ thống mìn tự chế vào những khúc cua hiểm trở nhất. Đúng như dự tính, khi đoàn xe địch lọt vào trận địa, một tiếng nổ xé toạc bầu trời vang lên, chiếc xe đi đầu bốc cháy ngùn ngụt, cắt đứt đường tiến của cả đội hình.Tuy nhiên, tình thế lập tức trở nên nguy kịch. Địch cậy thế đông quân, hỏa lực mạnh, lập tức tràn xuống nổ súng xối xả và tổ chức vây ráp ngược lại nhằm nuốt chửng tổ công binh. Tiếng đạn cày xới đất đá, khói bốc lên mù mịt. Nhận thấy quân số đôi bên quá chênh lệch, nếu tiếp tục bám trụ thì cả đội sẽ hy sinh, Trịnh Tố Tâm – khi đó là tổ trưởng – liền ra lệnh cho đồng đội:"Các đồng chí rút lui mau để bảo toàn lực lượng! Tôi sẽ ở lại chặn hậu!"Mặc cho anh em can ngăn, ông kiên quyết đẩy đồng đội về phía lối mòn an toàn. Một mình ở lại giữa trùng vây, chàng trai Ứng Hòa khoác lên mình sự bình tĩnh đến lạ kỳ. Ông biết rằng, muốn cứu đồng đội, ông phải làm cho kẻ thù tin rằng chúng đang đối đầu với cả một đại đội tinh nhuệ.Trịnh Tố Tâm bắt đầu một cuộc độc diễn xuất thần giữa trận địa. Ông thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma giữa các hốc đá và bụi rậm. Vừa ném một quả lựu đạn sang sườn đồi bên trái, ông liền chạy thật nhanh sang bụi cây bên phải để siết một loạt đạn AK. Chưa dừng lại ở đó, ông liên tiếp giật dây nổ những quả mìn định hướng đã bẫy sẵn ở nhiều góc khác nhau. Tiếng nổ chát chúa, đất đá bay mù mịt vang lên dồn dập từ khắp mọi hướng.Quân Mỹ hoang mang tột độ. Tiếng súng mìn bủa vây khiến chúng tin rằng mình đã rơi vào ổ phục kích của cả một trung đoàn quân giải phóng. Giữa lúc kẻ thù đang hỗn loạn, vừa bắn trả loạn xạ vừa lùi lại dò xét, Trịnh Tố Tâm bất ngờ đứng bật dậy trên một mỏm đá cao, hiên ngang giữa làn khói đạn. Ông dùng hết sức bình sinh, thét lớn bằng tiếng Anh hướng thẳng về phía quân thù:"All of you are surrounded by me alone!" (Tất cả chúng mày đã bị một mình tao bao vây!)Câu hét đanh thép, ngạo nghễ như sấm truyền giữa núi rừng Hải Vân làm quân Mỹ sững sờ, khiếp vía. Sự gan dạ đến điên rồ của người chiến sĩ trẻ đã làm tê liệt ý chí chiến đấu của lũ giặc. Chúng co cụm lại, dạt ra phòng thủ chứ không dám liều lĩnh tiến lên nữa.Lợi dụng khoảnh khắc quân địch hoang mang, Trịnh Tố Tâm nhanh chóng lẩn vào các vách đá hiểm trở, băng rừng rút lui. Ông không những cứu sống toàn bộ đồng đội mà còn tự mình thoát khỏi vòng vây dày đặc của giặc một cách thần kỳ.Chiến công lẫy lừng ấy chỉ là một trong số 58 trận đánh đầy mưu trí của ông tại chiến trường Trị Thiên - Huế. Cả cuộc đời thanh xuân gửi lại nơi khói lửa, ông đã trực tiếp tiêu diệt 274 tên địch, bắn rơi 3 máy bay và lập kỷ lục vô tiền khoáng hậu với 53 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.Năm 1971, khi mới bước sang tuổi 26, người lính trẻ kiên cường ấy đã vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu nói hiên ngang của ông bên vách đá đèo Hải Vân năm nào đã trở thành một biểu tượng bất tử cho ý chí, trí tuệ và khí phách hiên ngang của con người Việt Nam trước mọi kẻ thù xâm lược.



