CÂU CHUYỆN TH Già làng Điểu Lên – “Pho sử sống” của sóc Bom Bo
Tôi là Điểu Lên, sinh năm 1945, người con của núi rừng S’tiêng ở sóc Bom Bo, vùng đất nay thuộc xã Bình Minh, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Cả cuộc đời tôi gắn với tiếng chày giã gạo bên ánh lửa hồng, với những cánh rừng già, với đồng bào yêu nước và với những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy tự hào của dân tộc. Người ta gọi tôi là “pho sử sống” của sóc Bom Bo, nhưng tôi nghĩ rằng, mỗi người dân nơi đây đều là một trang sử, bởi ai cũng đã từng góp sức, góp lòng cho quê hương trong những
CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ Lời kể nhập vai Già làng Điểu Lên – “Pho sử sống” của sóc Bom Bo Tôi là Điểu Lên, sinh năm 1945, người con của núi rừng S’tiêng ở sóc Bom Bo, vùng đất nay thuộc xã Bình Minh, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Cả cuộc đời tôi gắn với tiếng chày giã gạo bên ánh lửa hồng, với những cánh rừng già, với đồng bào yêu nước và với những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy tự hào của dân tộc. Người ta gọi tôi là “pho sử sống” của sóc Bom Bo, nhưng tôi nghĩ rằng, mỗi người dân nơi đây đều là một trang sử, bởi ai cũng đã từng góp sức, góp lòng cho quê hương trong những năm tháng khói lửa. Tôi sinh ra khi đất nước còn chìm trong cảnh chiến tranh. Tuổi thơ của tôi không có nhiều đồ chơi, không có những ngày tháng bình yên như trẻ em hôm nay. Những gì tôi nhớ là hình ảnh bà con trong sóc cùng nhau lên rẫy, cùng nhau giữ gìn buôn làng, và luôn nhắc nhở con cháu phải biết yêu quê hương, yêu dân tộc. Sóc Bom Bo ngày ấy còn nghèo lắm. Những mái nhà đơn sơ nằm giữa đại ngàn, cuộc sống của đồng bào phụ thuộc vào nương rẫy và thiên nhiên. Nhưng dù cuộc sống khó khăn, người dân S’tiêng chúng tôi luôn có một tinh thần đoàn kết, một lòng hướng về cách mạng. Khi đất nước cần, cả sóc Bom Bo đều đứng lên, không ai đứng ngoài cuộc. Từ khi còn nhỏ, tôi đã được nghe những câu chuyện về cách mạng, về những người chiến sĩ vượt rừng, băng suối để bảo vệ quê hương. Những câu chuyện ấy dần nuôi dưỡng trong tôi tình yêu đất nước và ý chí phải góp một phần sức mình cho cuộc đấu tranh giành độc lập. Năm tháng trôi qua, tôi trưởng thành giữa những ngày chiến tranh ác liệt. Khi ấy, tôi hiểu rằng quê hương mình đang cần những người trẻ tuổi dũng cảm. Tôi cùng bà con tham gia cách mạng, làm những công việc phù hợp với sức mình. Có khi là giúp đỡ bộ đội, vận chuyển lương thực, có khi là bảo vệ bản làng, đưa tin tức cho lực lượng cách mạng. Mỗi việc làm dù nhỏ bé nhưng đều xuất phát từ một niềm tin lớn: đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình. Những năm tháng ấy, sóc Bom Bo chưa bao giờ ngừng hướng về cách mạng. Trong ký ức của tôi, hình ảnh xúc động nhất vẫn là những đêm dài bên ánh lửa đỏ. Khi tiếng chày giã gạo vang lên giữa núi rừng, đó không chỉ là âm thanh của lao động mà còn là tiếng lòng của đồng bào S’tiêng gửi đến cách mạng. Những người mẹ, người chị, những cụ già, em nhỏ đều chung tay góp sức. Người có sức thì giã gạo, người có lương thực thì chia sẻ, người biết đường thì dẫn cán bộ qua rừng. Ai cũng mong muốn góp một phần nhỏ bé để đất nước sớm được tự do. Tôi vẫn nhớ những cánh rừng Bom Bo ngày ấy. Rừng che chở cho người dân, che chở cho cán bộ cách mạng. Những con suối, những con đường mòn giữa đại ngàn đã trở thành nơi ghi dấu biết bao bước chân của những con người kiên cường. Có những lúc gian khổ, thiếu thốn, có những ngày phải đối mặt với hiểm nguy, nhưng đồng bào chúng tôi chưa từng mất niềm tin. Bởi trong sâu thẳm mỗi trái tim đều có một tình yêu quê hương mãnh liệt. Sau ngày đất nước hòa bình, tôi trở về với cuộc sống của một người con núi rừng. Tôi cùng bà con xây dựng lại quê hương, chăm lo cho cuộc sống của dân làng, giữ gìn những phong tục tốt đẹp của đồng bào S’tiêng. Tôi luôn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của những thế hệ đi trước. Thời gian trôi qua, mái tóc tôi đã bạc, đôi chân không còn khỏe như ngày trẻ, nhưng ký ức về những năm tháng cách mạng vẫn luôn sống mãi trong tôi. Tôi kể lại câu chuyện của sóc Bom Bo không phải để nhắc về riêng mình, mà để thế hệ sau hiểu hơn về truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó của đồng bào S’tiêng. Với tôi, sóc Bom Bo không chỉ là quê hương, mà còn là một phần lịch sử của dân tộc. Mỗi bếp lửa, mỗi tiếng chày, mỗi con đường trong sóc đều chứa đựng câu chuyện về lòng yêu nước. Tôi mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn biết trân trọng giá trị của hòa bình, biết giữ gìn những truyền thống tốt đẹp mà cha ông đã để lại. Tôi là Điểu Lên – người con của sóc Bom Bo. Cuộc đời tôi đã đi qua những năm tháng “hoa đỏ” của chiến tranh, nhưng điều còn mãi trong tim tôi là niềm tự hào về quê hương, về đồng bào mình và về một dân tộc luôn kiên cường trước mọi thử thách. Nếu mai này tôi không còn kể được nữa, tôi mong rằng câu chuyện của Bom Bo sẽ tiếp tục được những thế hệ sau truyền lại, để tiếng chày năm xưa vẫn vang vọng mãi giữa núi rừng Bình Phước.



