Câu chuyện Thái Nguyên – “Người giữ đồi pháo không ngủ suốt 42 giờ”
Trên đồi Dốc Lim – Thái Nguyên, năm 1967 có tiểu đội pháo phòng không gồm 7 người, trong đó có Nguyễn Văn Sơn, người trẻ nhất – mới 18 tuổi.
Đêm 11/12, địch mở cuộc tập kích vào nhà máy gang thép. Đồi Dốc Lim là tuyến pháo chủ lực bảo vệ. Nhưng trận đó kéo dài bất thường: máy bay địch thay nhau bổ nhào suốt gần hai ngày đêm.
Suốt 42 giờ trời, Sơn gần như không chợp mắt. Anh nạp đạn, quay pháo, tiếp chuyển ống ngắm, thay đồng đội bị thương. Có lúc tai ù đi vì tiếng nổ, môi rách ra vì khô.
Đến giờ thứ 35, pháo của tiểu đội chỉ còn Sơn và một đồng chí khác điều khiển. Tay họ tê cứng, ngực đau như có đá đè.
Đến khi một quả bom nổ gần, Sơn bị hất văng, máu chảy ở trán. Nhưng anh vẫn bò lại, cầm lấy tay quay, hét lên:
“Không được để chúng vượt vào gang thép!”
Một loạt pháo của anh bắn trúng chiếc F105 đang lao xuống, nó bốc cháy, rơi về phía cánh rừng Đồng Bẩm.
Khi máy bay địch rút, Sơn ngã quỵ ngay dưới chân pháo. Anh ngủ li bì 18 tiếng mới tỉnh dậy.
Người ta kể rằng:
“Ở Dốc Lim năm ấy, có một chàng trai đánh giặc bằng… sức của ba người.”



