Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện tham gia chiến đấu của ông Nguyễn Hữu Công

câu chuyện tham gia chiến đấu của ông Nguyễn Hữu Công

Phú Thọ18/03/2026Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Hữu Công, sinh năm 1953. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng chiến tranh, trong tôi vẫn hiện lên rõ ràng hình ảnh của một trận chiến mà tôi trực tiếp tham gia – một trận đánh vô cùng khốc liệt mà tôi không bao giờ quên. Đó là vào một đêm cuối mùa mưa. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ tiến công vào một cứ điểm của địch nằm trên một quả đồi thấp. Đây là vị trí quan trọng vì từ đó địch có thể kiểm soát con đường tiếp tế của ta. Trước khi xuất kích, chỉ huy phổ biến nhiệm vụ rất kỹ. Ai cũng hiểu rằng trận đánh này sẽ rất khó khăn, bởi địch có công sự vững chắc và hỏa lực mạnh. Khoảng gần nửa đêm, chúng tôi bắt đầu hành quân tiếp cận mục tiêu. Trời tối, gió thổi qua những tán cây rừng tạo nên âm thanh xào xạc. Mỗi người lặng lẽ di chuyển, giữ khoảng cách với nhau. Tôi đi trong tổ xung kích, tim đập rất nhanh, vừa hồi hộp vừa quyết tâm. Khi còn cách vị trí của địch không xa, chúng tôi dừng lại để chờ hiệu lệnh. Lúc đó, tôi có thể nhìn thấy lờ mờ ánh đèn và nghe tiếng nói chuyện của lính gác phía bên kia. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Đúng thời điểm đã định, hiệu lệnh tấn công được phát ra. Ngay lập tức, hỏa lực của ta đồng loạt khai hỏa. Cả quả đồi vang lên tiếng súng dồn dập. Tổ của tôi nhanh chóng xung phong lên phía trước. Địch chống trả rất quyết liệt, pháo sáng liên tục bắn lên bầu trời làm sáng cả khu vực. Trong lúc tiến lên, một đồng đội ngay phía trước tôi bị thương. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi cùng một người khác nhanh chóng kéo anh ấy vào sau một mô đất để tránh hỏa lực. Lúc đó đạn bay qua đầu liên tục, nhưng chúng tôi chỉ nghĩ làm sao giữ được đồng đội an toàn. Sau khi bố trí anh ấy ở vị trí tương đối an toàn, tôi tiếp tục cùng tổ xung kích tiến lên. Chúng tôi vừa di chuyển vừa lợi dụng địa hình để áp sát các vị trí phòng thủ của địch. Trận chiến diễn ra vô cùng căng thẳng. Tiếng súng, tiếng hô xung phong vang dội khắp khu đồi. Sau một thời gian chiến đấu quyết liệt, với sự phối hợp chặt chẽ giữa các mũi tiến công, đơn vị chúng tôi dần khống chế được các vị trí quan trọng. Khi trời gần sáng, trận địa đã hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của ta. Khi tiếng súng dần lắng xuống, nhìn lại xung quanh, tôi thấy nhiều đồng đội mệt mỏi, quần áo lấm bùn đất nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm vui vì nhiệm vụ đã hoàn thành. Chúng tôi ngồi bên nhau giữa buổi sớm trong rừng, vừa nghỉ ngơi vừa hỏi thăm tình hình của từng người. Trận chiến ấy đã qua rất lâu, nhưng đối với tôi đó là một ký ức không thể nào quên. Điều khiến tôi nhớ nhất không chỉ là sự khốc liệt của chiến trường, mà là tình đồng chí, đồng đội và ý chí kiên cường của những người lính trẻ năm ấy. Bây giờ đất nước đã hòa bình, cuộc sống đổi thay từng ngày. Mỗi khi nhìn thấy lớp thanh niên hôm nay học tập, lao động và xây dựng quê hương, tôi luôn cảm thấy rất tự hào. Tôi chỉ mong rằng thế hệ trẻ sẽ luôn trân trọng hòa bình, tiếp nối truyền thống của cha anh để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện tham gia chiến đấu của ông Nguyễn Hữu Công | Câu chuyện thời hoa lửa