Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện tham gia chiến đấu của ông Nguyễn Hữu Khoa

Phú Thọ31/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Hữu Khoa, quê xã Vân Bán. Trong những năm trực tiếp tham gia kháng chiến, tôi cùng đơn vị đã trải qua nhiều trận đánh cam go, nhưng có một cuộc chiến mà tôi không bao giờ quên, bởi đó là lần tôi bị thương nặng và trở thành thương binh.

Hôm ấy, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao quan trọng, nơi có vai trò then chốt trong việc bảo vệ tuyến hành lang và đảm bảo an toàn cho lực lượng phía sau. Trời còn chưa sáng hẳn, anh em đã lặng lẽ vào vị trí, tranh thủ đào công sự, ngụy trang trận địa. Ai cũng hiểu rằng, nếu để địch chiếm được điểm cao này, tình hình sẽ vô cùng nguy hiểm. Khoảng giữa buổi sáng, địch bắt đầu nã pháo dữ dội. Đất đá, cây cối bị bom pháo xới tung, khói lửa mù mịt khắp sườn đồi. Sau loạt pháo mở màn, bộ binh địch tổ chức nhiều mũi tiến công, vừa tiến vừa bắn xối xả. Trước tình thế đó, đơn vị tôi bình tĩnh chờ địch vào gần rồi đồng loạt nổ súng. Trận địa nhanh chóng trở nên ác liệt, tiếng súng, tiếng hô vang dội cả một vùng rừng núi. Trong lúc chiến đấu, tôi được giao nhiệm vụ phối hợp cùng tổ bạn giữ vững một mũi phòng ngự. Đạn dược dần vơi, nhiều đồng chí bị thương nhưng vẫn kiên quyết bám trụ. Khi tôi vừa di chuyển sang vị trí bên cạnh để tiếp đạn cho đồng đội thì một quả pháo rơi sát công sự. Sức ép mạnh khiến tôi choáng váng, mảnh đạn găm vào người, máu chảy nhiều. Dù bị thương nặng, tôi vẫn cố gắng động viên anh em tiếp tục chiến đấu, không để địch vượt qua trận địa. Chỉ đến khi đợt tiến công của địch bị bẻ gãy, tôi mới được đồng đội băng bó và cáng ra tuyến sau. Vết thương ấy khiến tôi phải điều trị dài ngày và để lại di chứng đến tận bây giờ. Sau nhiều giờ chiến đấu kiên cường, đơn vị tôi đã giữ vững được điểm cao, buộc địch phải rút lui. Chiến thắng ấy đổi bằng máu xương của nhiều đồng đội, trong đó có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh chỉ còn trong ký ức, nhưng mỗi khi nhớ lại trận đánh ấy, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh đồng đội sát cánh bên nhau trong khói lửa. Trở về quê hương Vân Bán với thân thể mang thương tích, tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người không còn trở về. Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho thế hệ trẻ, tôi chỉ mong các cháu hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những trận chiến sinh tử và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện tham gia chiến đấu của ông Nguyễn Hữu Khoa | Câu chuyện thời hoa lửa