Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện tham gia kháng chiến chống Mĩ - ông Bùi Quang Hải

Phú Thọ24/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Bùi Quang Hải, sinh ra và lớn lên tại xã Vân Bán. Khi đế quốc Mỹ leo thang chiến tranh, mở rộng bắn phá miền Bắc, tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Chứng kiến quê hương ngày đêm vang tiếng còi báo động, nhà cửa, ruộng đồng nhiều lần bị bom đạn tàn phá, tôi hiểu rằng mình không thể đứng ngoài cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Năm ấy, tôi tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Ngày rời quê, hành trang của tôi chỉ là chiếc ba lô nhỏ, bộ quần áo lính còn mới và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ. Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, nói khẽ: “Con đi vì nước, gia đình mình ở nhà sẽ cố gắng lo liệu.” Tôi không dám ngoảnh lại nhìn lâu, sợ rằng mình sẽ yếu lòng.

Vào đơn vị, tôi cùng đồng đội hành quân vượt dãy Trường Sơn. Con đường ra trận gian nan hơn tôi từng nghĩ: ban ngày phải ẩn mình tránh máy bay Mỹ, ban đêm băng rừng, vượt suối trong mưa bom, bão đạn. Có những lần bom nổ ngay sát đội hình, đất đá vùi lấp lối đi, chúng tôi phải đào bới bằng tay trần để cứu đồng đội. Nhiều anh em bị thương nặng, nhưng vẫn cắn răng chịu đau, quyết không rời đội hình. Tôi không thể quên những trận đánh ác liệt nơi chiến trường. Tiếng bom gầm rú, khói lửa mù mịt, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh tôi. Có người mới hôm qua còn chia nhau nắm cơm vắt, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu. Mỗi lần chôn cất đồng đội, chúng tôi chỉ kịp khắc vội tên lên mảnh gỗ nhỏ, lòng đau như cắt nhưng vẫn phải tiếp tục tiến lên phía trước, bởi phía sau là Tổ quốc, là nhân dân đang trông đợi.

Trong gian khổ, thứ giúp tôi đứng vững chính là tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Chúng tôi nhường nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc sốt rét, động viên nhau vượt qua những cơn đói, cơn rét và nỗi nhớ quê hương da diết. Trong những đêm nằm giữa rừng sâu, tôi thường nghĩ về xã Vân Bán – nơi có cha mẹ già, có ruộng đồng, có mái nhà nhỏ luôn mong tôi ngày trở về. Ngày nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi và đồng đội ôm chầm lấy nhau giữa chiến trường, nước mắt không ai kìm được. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui chiến thắng, xen lẫn nỗi đau mất mát vì quá nhiều đồng đội đã không thể trở về. Tôi may mắn sống sót sau chiến tranh và được trở lại quê hương. Nhưng mỗi lần thắp nén hương tưởng nhớ các liệt sĩ, tôi luôn coi họ như những người anh em ruột thịt của mình – những người đã gửi trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, kể lại những năm tháng chống Mỹ, tim tôi vẫn rung lên như ngày nào. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ xã Vân Bán hôm nay luôn ghi nhớ lịch sử, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn