Câu chuyện tham gia kháng chiến chống Mỹ của ông Hoàng Văn Điều
Tôi là Hoàng Văn Điều, sinh ra và lớn lên tại xã Vân Bán. Những năm đất nước còn chìm trong bom đạn chiến tranh chống Mỹ, tôi khi ấy là một thanh niên vừa tròn hai mươi tuổi. Nhìn quê hương ngày đêm vang tiếng còi báo động, bà con phải sơ tán, ruộng đồng bị bom đạn cày xới, tôi hiểu rằng mình không thể sống yên khi Tổ quốc đang cần. Năm đó, tôi tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Ngày rời Vân Bán lên đường, tôi khoác ba lô con cóc, trong lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Mẹ tôi tiễn con ra đầu làng, không khóc, chỉ dặn một câu ngắn gọn mà theo tôi suốt cả cuộc đời: “Con đi vì nước, còn sống thì về, nếu có hy sinh cũng phải xứng đáng.” Lời mẹ nói khiến tôi càng thêm quyết tâm.
Vào đơn vị, tôi cùng đồng đội hành quân qua nhiều chiến trường ác liệt. Những cánh rừng Trường Sơn mưa dầm, dốc cao, vắt bám đầy người, bom Mỹ ngày đêm rải xuống. Có những lần máy bay địch quần thảo, đất đá rung chuyển, chúng tôi phải ép mình xuống hầm trú ẩn, chờ bom ngớt mới tiếp tục hành quân. Gian khổ là thế, nhưng không ai nản chí, bởi trong tim ai cũng cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Tôi còn nhớ như in những trận đánh khốc liệt. Tiếng súng, tiếng bom nổ vang, khói lửa mù mịt. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay bên cạnh, có người mới hôm qua còn ngồi chung nắm cơm vắt, hôm nay đã nằm lại chiến trường. Mỗi lần tiễn biệt đồng đội, tim tôi đau nhói, nhưng nước mắt phải nuốt ngược vào trong để tiếp tục chiến đấu.
Trong chiến tranh, thứ quý giá nhất với chúng tôi không chỉ là khẩu súng, mà là tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua sốt rét rừng, đói khát và nỗi nhớ quê hương da diết. Mỗi khi mệt mỏi, tôi lại nghĩ đến Vân Bán – nơi có cha mẹ, có mái nhà đơn sơ, có ruộng đồng yên bình đang chờ ngày giải phóng hoàn toàn. Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi và đồng đội ôm chầm lấy nhau giữa chiến trường, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của tự hào, nhưng cũng là nước mắt cho những người đã vĩnh viễn không thể trở về. Tôi may mắn còn sống để trở lại quê hương, nhưng ký ức về chiến tranh thì không bao giờ phai.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, lòng tôi vẫn xúc động như ngày nào. Tôi tự hào vì đã được góp một phần tuổi trẻ cho Tổ quốc. Tôi mong thế hệ trẻ xã Vân Bán hôm nay sẽ luôn ghi nhớ lịch sử, trân trọng hòa bình, sống và cống hiến xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.



