Câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Hà Xuân Thư - thương binh xã Vân Bán
Tôi là Hà Xuân Thư, sinh năm 1938. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã chứng kiến cảnh làng xóm bị giặc càn quét, nhà cửa bị đốt phá, nhiều người dân vô tội bị bắt bớ, sát hại. Những hình ảnh ấy đã in sâu trong tâm trí tôi, trở thành động lực để tôi sớm giác ngộ cách mạng, nuôi trong lòng quyết tâm tham gia kháng chiến bảo vệ quê hương, đất nước.
Khi đến tuổi thanh niên, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi tình nguyện nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị bộ đội chủ lực, trực tiếp tham gia chiến đấu trên các chiến trường ác liệt. Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian vô cùng gian khổ: ăn uống thiếu thốn, hành quân liên miên, ngủ rừng, bám núi, luôn đối mặt với bom đạn, sốt rét và cái chết cận kề. Thế nhưng, trong hoàn cảnh nào, anh em đồng đội cũng một lòng tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, quyết tâm chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong quá trình tham gia kháng chiến, tôi cùng đơn vị thực hiện nhiều nhiệm vụ quan trọng như chiến đấu bảo vệ căn cứ, tham gia các trận phục kích địch, vận chuyển lương thực, vũ khí, bảo đảm thông tin liên lạc cho chiến trường. Có những trận đánh vô cùng ác liệt, bom đạn dội xuống ngày đêm, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh ngay bên cạnh tôi. Mỗi lần như vậy, nỗi đau mất mát lại càng thôi thúc tôi phải kiên cường hơn, tiếp tục cầm súng chiến đấu.
Trong một trận chiến ác liệt, khi đang trực tiếp làm nhiệm vụ, tôi bị thương nặng do mảnh bom, mảnh đạn của địch. Vết thương ấy khiến tôi trở thành thương binh, mang theo những di chứng suốt cả cuộc đời. Dù đau đớn về thể xác, nhưng ý chí của người lính trong tôi chưa bao giờ bị khuất phục. Sau khi được điều trị, tôi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cho đến ngày được trở về địa phương. Sau ngày đất nước hòa bình, tôi xuất ngũ trở về quê hương với thương tật trên cơ thể. Tôi luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với sự hy sinh của các đồng đội đã ngã xuống. Vì vậy, tôi tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác tại địa phương, gương mẫu đi đầu trong các phong trào, chấp hành nghiêm chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, góp phần xây dựng quê hương ngày càng đổi mới, giàu đẹp. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhớ lại những năm tháng chiến đấu gian khổ, trong tôi vẫn dâng trào niềm xúc động và tự hào. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay luôn trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc, ra sức học tập, rèn luyện để tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang của cha ông.



