Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Nguyễn Hữu Bá - thương binh

Câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Nguyễn Hữu Bá - thương binh

Phú Thọ03/02/2026Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1933, khi lớn lên thì quê hương vẫn còn chìm trong cảnh lầm than dưới ách thực dân. Chứng kiến cảnh làng xóm bị càn quét, nhiều người dân vô tội phải rời bỏ nhà cửa, trong lòng tôi sớm nung nấu ý chí tham gia cách mạng. Đến khi vừa đủ tuổi, tôi xin gia nhập lực lượng dân quân, làm nhiệm vụ liên lạc và phối hợp cùng bộ đội chủ lực chiến đấu bảo vệ quê hương. Trong những năm tháng ấy, tôi không thể nào quên trận chống càn diễn ra vào một buổi sớm mùa đông. Hôm đó, sương còn phủ dày trên cánh đồng thì tin báo địch chuẩn bị tiến vào làng đã truyền đến. Chúng tôi nhanh chóng vào vị trí, phối hợp cùng du kích đào công sự, bố trí phục kích ở những con đường mà địch có thể đi qua. Khi toán lính Pháp tiến đến, tiếng giày đinh và xe cơ giới phá tan bầu không khí yên tĩnh. Chờ địch lọt hẳn vào trận địa, chúng tôi mới đồng loạt nổ súng. Tiếng súng vang lên dồn dập, khói súng quyện với mùi đất khiến tim tôi đập dồn nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ — phải giữ bằng được làng xóm. Trận đánh diễn ra rất căng thẳng. Địch chống trả quyết liệt, hỏa lực mạnh khiến đất đá văng tung tóe. Tôi cùng anh em vừa chiến đấu, vừa lợi dụng địa hình để áp sát. Có lúc khoảng cách giữa ta và địch chỉ còn rất gần, đến mức có thể nghe rõ tiếng hô của nhau. Giữa lúc giao tranh ác liệt, một mảnh đạn sượt qua khiến tôi bị thương ở tay. Máu chảy ướt cả ống áo, nhưng tôi chỉ kịp băng tạm rồi tiếp tục chiến đấu. Thời khắc ấy, không ai nghĩ cho riêng mình — tất cả đều chung một ý chí là không để địch tiến sâu vào làng. Sau nhiều giờ giằng co, trước sự chống trả kiên cường của lực lượng ta, quân địch buộc phải rút lui. Khi tiếng súng ngừng vang, nhìn lại trận địa, tôi vừa mệt rã rời vừa nghẹn ngào. Chúng tôi đã giữ được quê hương, nhưng cũng có những người đồng đội không còn đứng trong hàng ngũ nữa. Chiến tranh qua đi, mỗi lần nhớ lại trận đánh năm ấy, tôi vẫn thấy rõ tinh thần đoàn kết và lòng dũng cảm của quân và dân ta. Chính sự đồng lòng ấy đã tạo nên sức mạnh để một dân tộc nhỏ bé có thể đánh bại kẻ thù hùng mạnh.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, điều tôi luôn mong mỏi là con cháu phải biết trân trọng hòa bình. Độc lập hôm nay không tự nhiên mà có — đó là thành quả được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ. Hãy sống sao cho xứng đáng, góp sức xây dựng quê hương, để những hy sinh năm xưa trở nên ý nghĩa.”

Câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Bá là minh chứng chân thực cho tinh thần bất khuất của người dân Việt Nam trong những năm kháng chiến chống Pháp — những con người bình dị nhưng đã làm nên lịch sử bằng lòng yêu nước và ý chí kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Nguyễn Hữu Bá - thương binh | Câu chuyện thời hoa lửa