câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Nguyễn Hữu Cường - thương binh xã Vân Bán
Tôi là Nguyễn Hữu Cường, sinh năm 1937. Khi nhắc lại những năm tháng tham gia kháng chiến, trong tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm giác bồi hồi như mới hôm qua. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày gian khổ, mất mát và hy sinh thì không bao giờ phai nhạt.
Sau những trận chiến ác liệt đầu tiên, đơn vị tôi tiếp tục nhận nhiệm vụ bám địa bàn, bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí cho chiến trường. Công việc tưởng chừng lặng lẽ nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi địch thường xuyên phục kích, ném bom và tổ chức các cuộc càn quét bất ngờ. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng anh em trong đơn vị luôn động viên nhau giữ vững tinh thần, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Có một lần, trong lúc đang cùng tổ công tác vận chuyển hàng vượt qua một khu rừng rậm, chúng tôi bất ngờ bị địch phát hiện. Pháo và súng máy từ nhiều hướng bắn tới, buộc anh em phải nhanh chóng phân tán, tìm chỗ ẩn nấp. Trong tình thế cấp bách, tôi cùng vài đồng chí khác vừa đánh trả, vừa bảo vệ số hàng đã vận chuyển được. Dưới làn đạn dày đặc, chúng tôi kiên quyết không để địch phá hủy hoặc chiếm được hàng hóa.
Trong lúc chiến đấu, tôi bị trúng mảnh đạn vào chân. Cơn đau buốt khiến tôi choáng váng, nhưng tôi vẫn cố bám trụ, tiếp tục hỗ trợ đồng đội. Chỉ khi nhiệm vụ tạm thời hoàn thành, tôi mới được cáng ra khỏi khu vực nguy hiểm để đưa về tuyến sau điều trị. Vết thương ấy đã theo tôi suốt cả cuộc đời, khiến tôi trở thành thương binh, nhưng cũng là minh chứng cho những năm tháng tôi đã sống trọn vẹn với lý tưởng của người lính cách mạng. Sau ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống mới giữa bộn bề khó khăn của thời hậu chiến. Dù sức khỏe không còn như trước, tôi vẫn tích cực tham gia công tác ở địa phương, góp phần xây dựng quê hương ngày càng đổi thay. Với tôi, được sống, được chứng kiến đất nước hòa bình, nhân dân ấm no chính là phần thưởng lớn nhất sau những năm tháng chiến đấu. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại câu chuyện của mình cho con cháu và thế hệ trẻ, tôi chỉ mong các cháu luôn ghi nhớ rằng: độc lập, tự do hôm nay là kết quả của biết bao máu xương, nước mắt và sự hy sinh của cha ông. Hãy trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai của quê hương, đất nước.



